Tâm sự “CÁI GÌ KHÔNG LÀM ĐƯỢC THÌ MÌNH CÓ THỂ VỪA KHÓC VỪA LÀM”

Lượt xem: 25

dangkhanh

Active member
IMG_8068.jpeg
hôm nay lướt đâu cũng thấy bé ngựa Mã Tiểu Dã này, và thông điệp của người tạo ra bé - tác giả Hoàng Tam Thuỷ - đại ý rằng: việc gì bây giờ chưa làm được thì cứ vừa khóc vừa làm, cứ tiến lên thôi, rồi sẽ đến lúc làm được.

bé ngựa Mã Tiểu Dã chân cẳng có một mẩu, vừa ngắn vừa lùn, vừa khóc vừa chạy trong cơn mưa, trông như một hạt đậu nhỏ có phần tả tơi. nhưng mà cái bóng phản chiếu của em lại là một con ngựa dũng mãnh, với cái bờm lộng lẫy tung bay. đó là hình ảnh trong mơ của Mã Tiểu Dã, hình ảnh mà bé ngựa đang phấn đấu để trở thành, và chắc chắn một ngày sớm thôi em sẽ trở thành. và mình nghĩ, ngay cả lúc này, khi bề ngoài Mã Tiểu Dã trông vẫn như hạt đậu thì bên trong trái tim em đã dần thành một con chiến mã rồi.

mình nhớ lần đầu tiên mình vừa khóc vừa làm - theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, khóc trong lòng và khóc rơi nước mắt ra ngoài - là lúc nhận được công việc sếp giao, biên tập ấn phẩm Trà sữa cho tâm hồn. trước đó mình chỉ biết viết truyện ngắn mà thôi. mình viết truyện cá nhân, hoàn toàn là sở thích, nhưng giờ đây mình phải phụ trách cả một ấn phẩm, phải làm sao xếp đủ bài cho các trang, đúng giờ đúng ngày để còn đi nhà in. thật sự khiếp đảm khi nghĩ rằng mình có thể làm hỏng tất cả.

khi sợ quá thì phải khóc cho bớt sợ thôi. rồi vừa làm vừa học, chỗ nào thấy khó quá giơ cờ trắng cầu cứu sếp. sau này, chính những kỹ năng khi làm biên tập đã cho mình nhiều góc nhìn khác về một tác phẩm, hỗ trợ ngược lại cho việc viết riêng của mình. nếu như trước đây mình chỉ chăm chăm viết truyện, thì giờ đây mình sẽ chú ý thêm về độ ngắn - dài, nhịp điệu của câu chuyện, nút thắt đặt ở đâu và gỡ ở đâu để câu chuyện có vẻ hay hơn… thực sự cảm ơn những ngày đã vừa khóc vừa làm.

sau này, cũng có nhiều những thử thách khác nữa, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống. thử thách nào cũng khiến mình thấy sợ. nhưng không cách nào né được, thế là mình lại vừa khóc vừa làm. có việc thành, cũng có việc bại. ồ nhưng ngạc nhiên là ngay cả khi bại mình cũng thấy không suy sụp lắm, ít ra mình đã thử, và mình đã học được gì đấy.


mình nghĩ không phải ai ngay từ ban đầu đã là một con ngựa dũng mãnh. có lẽ phần lớn chúng ta chính là Mã Tiểu Dã, thấy mình bé nhỏ, yếu đuối; trong khi đường đi có vẻ quá dài, đôi lúc gập ghềnh, lại còn có những ngày mưa bụi mịt mờ. không còn cách nào khác, cứ vừa chạy vừa khóc thôi, sẽ đến lúc chúng mình đến được đích.

(nếu chẳng may không đến được cái đích mong muốn ban đầu thì vẫn sẽ đến được một cái mốc nào đấy, nó cũng hay ho, thấy nước mắt đã rơi cũng không uổng phí lắm, hehe)

✌️
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]