Mventure
Khán giả
Anh em cho tôi xin phép mở một topic nữa, lần này không nói về “main character vibe” kiểu nghệ sĩ như Bellingham, mà nói về một cá thể hoàn toàn khác: Erling Haaland – người mà tôi nghi ngờ không phải được sinh ra mà được… lắp ráp tại một phòng thí nghiệm nào đó ở Na Uy.
Thực sự xem Haaland đá bóng tôi có cảm giác như đang xem chế độ “Story Mode: Easy” vậy. Trong khi các tiền đạo khác phải chạy chỗ, phối hợp, suy nghĩ, đo góc sút… thì Haaland chỉ cần đứng đúng vị trí, bóng tự nhiên lăn tới chân. Xong một phát: “ĐÙNG” – thủ môn chỉ kịp nhìn theo bóng như nhìn chiếc deadline vừa lướt qua cuộc đời mình.
Có lúc tôi nghĩ Premier League là giải khắc nghiệt nhất thế giới, nhưng từ khi Haaland đến, giải đấu này giống như minigame tập sút cho riêng ảnh. Mùa đầu tiên vào Man City là Haaland bế nguyên đống kỷ lục như bế mèo, rồi ném thẳng vào mặt cả thế giới: “Ủa có gì khó đâu?”. Nhìn anh em hậu vệ EPL mà thương – mỗi lần gặp City là như bị bắt đi thi chạy 100m với xe máy vậy.
Điều buồn cười là nhìn Haaland ngoài đời thì như một cậu bé khổng lồ dễ thương, cười tươi, tóc vàng tung bay như nhân vật anime. Vậy mà vào sân là biến hình thành Titan hình. Đôi khi tôi thắc mắc liệu có công tắc “Beast Mode” nào ở sau lưng không.
Ở Champions League thì khỏi nói. Cúp C1 mà trong tay City, Haaland như được buff thêm 20% sát thương. Cứ bóng đến vòng cấm là tôi nghe như có tiếng máy nổ: “brưmmmm…” báo hiệu một pha kết liễu. Anh em fan team khác kiểu: “Thôi được rồi, not this guy again.”
Cái tôi thích ở Haaland là sự đơn giản đến mức đáng sợ. Không rườm rà, không múa chân ảo diệu, không highlight hoa mỹ kiểu Neymar. Haaland chỉ cần: chạy nhanh → chọn vị trí → kết thúc. Ba bước, đủ khiến đối thủ khóc thét. Giống như game thủ newbie nhưng cầm nhân vật quá mạnh, ấn nút nào cũng có sát thương.
Thêm cái aura “người khổng lồ hiền lành” nữa mới đáng yêu. Ghi 5 bàn xong vẫn cười như được tặng bánh mì. MC phỏng vấn thì trả lời kiểu thật thà: “Đá bóng vui mà, ghi bàn cũng vui.” Ủa anh ơi, cái “vui” đó của anh khiến hàng loạt đội bóng châu Âu trầm cảm đó anh biết không?
Nhưng công bằng mà nói, Haaland đang mang một vibe rất riêng: không phải nghệ sĩ sân cỏ, cũng không phải leader chiến thuật – mà là vũ khí hủy diệt được tối ưu hóa. Và City có lẽ đang rất biết cách nhấn nút kích hoạt.
Anh em thấy sao? Haaland có phải là tiền đạo “lỗi game” nhất thế hệ này không? Hay còn ai làm anh em sợ hơn mỗi khi đối đầu? Vào bàn luận cho xôm!
Thực sự xem Haaland đá bóng tôi có cảm giác như đang xem chế độ “Story Mode: Easy” vậy. Trong khi các tiền đạo khác phải chạy chỗ, phối hợp, suy nghĩ, đo góc sút… thì Haaland chỉ cần đứng đúng vị trí, bóng tự nhiên lăn tới chân. Xong một phát: “ĐÙNG” – thủ môn chỉ kịp nhìn theo bóng như nhìn chiếc deadline vừa lướt qua cuộc đời mình.
Có lúc tôi nghĩ Premier League là giải khắc nghiệt nhất thế giới, nhưng từ khi Haaland đến, giải đấu này giống như minigame tập sút cho riêng ảnh. Mùa đầu tiên vào Man City là Haaland bế nguyên đống kỷ lục như bế mèo, rồi ném thẳng vào mặt cả thế giới: “Ủa có gì khó đâu?”. Nhìn anh em hậu vệ EPL mà thương – mỗi lần gặp City là như bị bắt đi thi chạy 100m với xe máy vậy.
Điều buồn cười là nhìn Haaland ngoài đời thì như một cậu bé khổng lồ dễ thương, cười tươi, tóc vàng tung bay như nhân vật anime. Vậy mà vào sân là biến hình thành Titan hình. Đôi khi tôi thắc mắc liệu có công tắc “Beast Mode” nào ở sau lưng không.
Ở Champions League thì khỏi nói. Cúp C1 mà trong tay City, Haaland như được buff thêm 20% sát thương. Cứ bóng đến vòng cấm là tôi nghe như có tiếng máy nổ: “brưmmmm…” báo hiệu một pha kết liễu. Anh em fan team khác kiểu: “Thôi được rồi, not this guy again.”
Cái tôi thích ở Haaland là sự đơn giản đến mức đáng sợ. Không rườm rà, không múa chân ảo diệu, không highlight hoa mỹ kiểu Neymar. Haaland chỉ cần: chạy nhanh → chọn vị trí → kết thúc. Ba bước, đủ khiến đối thủ khóc thét. Giống như game thủ newbie nhưng cầm nhân vật quá mạnh, ấn nút nào cũng có sát thương.
Thêm cái aura “người khổng lồ hiền lành” nữa mới đáng yêu. Ghi 5 bàn xong vẫn cười như được tặng bánh mì. MC phỏng vấn thì trả lời kiểu thật thà: “Đá bóng vui mà, ghi bàn cũng vui.” Ủa anh ơi, cái “vui” đó của anh khiến hàng loạt đội bóng châu Âu trầm cảm đó anh biết không?
Nhưng công bằng mà nói, Haaland đang mang một vibe rất riêng: không phải nghệ sĩ sân cỏ, cũng không phải leader chiến thuật – mà là vũ khí hủy diệt được tối ưu hóa. Và City có lẽ đang rất biết cách nhấn nút kích hoạt.
Anh em thấy sao? Haaland có phải là tiền đạo “lỗi game” nhất thế hệ này không? Hay còn ai làm anh em sợ hơn mỗi khi đối đầu? Vào bàn luận cho xôm!