Mventure
Khán giả
Anh em cho tôi xin phép mở một chiếc topic nhỏ về Jude Bellingham – đứa con cưng mới của Champions League, người khiến Real Madrid và cả thế giới phải bật chế độ “đứng hình 5 giây” mỗi khi chạm bóng.
Thật sự mùa này xem Bellingham đá mà tôi cảm giác như thằng bé có gói VIP “Buff Tự Tin Trọn Đời”. Trong khi người thường còn đang lo deadline, lo cơm áo gạo tiền, thì Bellingham bước ra sân C1 với vibe: “Không sao đâu, để đó tui cân.” Ủa rồi ai cho phép 21 tuổi mà đá bóng bình tĩnh như ông chú 35 tuổi đi làm về ghé uống ly trà đá trước chung cư vậy?
Cái tôi thích nhất ở Bellingham không chỉ là kỹ thuật hay khả năng xâm nhập vòng cấm như bị ai đó gắn chip GPS, mà còn là cái aura “main character” tỏa ra từng trận. Cảm giác mỗi khi Real cần bàn thắng, Belli xuất hiện như đúng rồi. Ảo ma Canada thật sự.
Nói thiệt, từ hồi CR7 rời Real, tôi cứ tưởng Bernabéu sẽ thiếu một nhân vật kiểu hero để fan hò hét mỗi cuối tuần. Ai ngờ đâu có một thằng bé từ Birmingham nhảy sang, xách theo chất Anh quốc nhưng đá lại mềm mại như người Tây. Đến mức fan Real giờ gọi tên “Jude” còn nhiều hơn gọi crush. Buồn cười nhất là fan đối thủ thì kiểu: “Không ghét được, nhưng ghét vì nó mạnh quá.”
Còn nói về khoản highlight? Ôi thôi, mỗi trận Bellingham lại cho ra một clip vài chục giây đủ khiến TikTokers dựng video edit cháy máy. Tay này dribble thì duyên, chuyền thì ngọt, sút thì hiểm. Tướng tá lại như diễn viên phim Netflix – bảo sao Gen Z quốc tế tôn lên làm “husband material”.
Mà tôi để ý nha: cứ mỗi lần Bellingham ăn mừng với cái pose dang tay kiểu “tôi ở đây này, thế giới nhìn tôi đi”, cái tôi nổi da gà liền. Nó như signature mới của Champions League ấy. Xem mà phê hơn uống cốc trà sữa thêm topping.
Nói chung, với đà này chắc vài năm nữa Bellingham thành ứng viên Quả Bóng Vàng là chuyện không phải bàn cãi. Mấy giải C1, C2 mà cậu ta đi qua chắc cũng thành sân khấu riêng luôn.
Anh em thấy sao? Liệu Bellingham có đang trở thành “gương mặt đại diện của Champions League” thời hậu Ronaldo – Messi không? Hay còn ai khác xứng đáng hơn? Vào tranh luận cho xôm cái nào!
Thật sự mùa này xem Bellingham đá mà tôi cảm giác như thằng bé có gói VIP “Buff Tự Tin Trọn Đời”. Trong khi người thường còn đang lo deadline, lo cơm áo gạo tiền, thì Bellingham bước ra sân C1 với vibe: “Không sao đâu, để đó tui cân.” Ủa rồi ai cho phép 21 tuổi mà đá bóng bình tĩnh như ông chú 35 tuổi đi làm về ghé uống ly trà đá trước chung cư vậy?
Cái tôi thích nhất ở Bellingham không chỉ là kỹ thuật hay khả năng xâm nhập vòng cấm như bị ai đó gắn chip GPS, mà còn là cái aura “main character” tỏa ra từng trận. Cảm giác mỗi khi Real cần bàn thắng, Belli xuất hiện như đúng rồi. Ảo ma Canada thật sự.
Nói thiệt, từ hồi CR7 rời Real, tôi cứ tưởng Bernabéu sẽ thiếu một nhân vật kiểu hero để fan hò hét mỗi cuối tuần. Ai ngờ đâu có một thằng bé từ Birmingham nhảy sang, xách theo chất Anh quốc nhưng đá lại mềm mại như người Tây. Đến mức fan Real giờ gọi tên “Jude” còn nhiều hơn gọi crush. Buồn cười nhất là fan đối thủ thì kiểu: “Không ghét được, nhưng ghét vì nó mạnh quá.”
Còn nói về khoản highlight? Ôi thôi, mỗi trận Bellingham lại cho ra một clip vài chục giây đủ khiến TikTokers dựng video edit cháy máy. Tay này dribble thì duyên, chuyền thì ngọt, sút thì hiểm. Tướng tá lại như diễn viên phim Netflix – bảo sao Gen Z quốc tế tôn lên làm “husband material”.
Mà tôi để ý nha: cứ mỗi lần Bellingham ăn mừng với cái pose dang tay kiểu “tôi ở đây này, thế giới nhìn tôi đi”, cái tôi nổi da gà liền. Nó như signature mới của Champions League ấy. Xem mà phê hơn uống cốc trà sữa thêm topping.
Nói chung, với đà này chắc vài năm nữa Bellingham thành ứng viên Quả Bóng Vàng là chuyện không phải bàn cãi. Mấy giải C1, C2 mà cậu ta đi qua chắc cũng thành sân khấu riêng luôn.
Anh em thấy sao? Liệu Bellingham có đang trở thành “gương mặt đại diện của Champions League” thời hậu Ronaldo – Messi không? Hay còn ai khác xứng đáng hơn? Vào tranh luận cho xôm cái nào!