Fußballfan
Member
Sự cố bạo loạn giữa các CĐV Genoa và Inter trước trận đấu ở vòng 15 Serie A 2025/26 một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo về vấn nạn hooligan tại bóng đá châu Âu. Chỉ từ những lời qua tiếng lại mang tính khiêu khích, căng thẳng nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát, biến các khu phố xung quanh sân vận động thành một “bãi chiến trường” thực sự.
Điều đáng lo ngại là bạo lực không dừng ở xô xát cá nhân. Việc các CĐV quá khích ném đồ vật, đốt thùng rác, sử dụng pháo sáng và bom khói như vũ khí đã đẩy sự việc lên mức độ cực kỳ nguy hiểm. Hỏa hoạn bùng phát, phương tiện bị thiêu rụi, cảnh sát chống bạo động và lực lượng cứu hỏa buộc phải vào cuộc – đó là những hình ảnh không ai muốn gắn với hai chữ “bóng đá”.

Ở đây, vấn đề không còn là Inter hay Genoa, thắng hay thua. Khi các CĐV sẵn sàng bất chấp hơi cay, dùi cui và luật pháp để thể hiện “lòng trung thành”, bóng đá đã bị bóp méo thành công cụ giải tỏa bạo lực, chứ không còn là môn thể thao kết nối cộng đồng. Hai người bị thương là con số được ghi nhận, nhưng thiệt hại về hình ảnh, an ninh và niềm tin của xã hội thì khó đo đếm hơn nhiều.
Điều trớ trêu là trong khi bên ngoài sân vận động chìm trong hỗn loạn, bên trong sân, Inter vẫn chơi bóng đúng nghĩa và giành chiến thắng 2-1, tiếp tục dẫn đầu BXH Serie A. Sự tương phản ấy càng làm nổi bật nghịch lý: cầu thủ chiến đấu vì màu áo trên sân, còn một bộ phận CĐV lại hủy hoại chính hình ảnh CLB mà họ tự nhận là yêu mến.

Câu hỏi đặt ra là: trách nhiệm thuộc về ai? Chỉ trừng phạt cá nhân gây rối có đủ hay cần những biện pháp mạnh tay hơn từ ban tổ chức, CLB và chính quyền địa phương? Nếu những vụ việc như thế này tiếp tục tái diễn mà không có án phạt đủ sức răn đe, bóng đá sẽ còn phải trả giá bằng những đêm “kinh hoàng” tương tự.
Bóng đá sinh ra để kết nối cảm xúc, không phải để châm ngòi cho bạo lực. Khi ranh giới ấy bị vượt qua, người thua cuộc lớn nhất không phải là đội bóng nào, mà là chính môn thể thao vua.
Điều đáng lo ngại là bạo lực không dừng ở xô xát cá nhân. Việc các CĐV quá khích ném đồ vật, đốt thùng rác, sử dụng pháo sáng và bom khói như vũ khí đã đẩy sự việc lên mức độ cực kỳ nguy hiểm. Hỏa hoạn bùng phát, phương tiện bị thiêu rụi, cảnh sát chống bạo động và lực lượng cứu hỏa buộc phải vào cuộc – đó là những hình ảnh không ai muốn gắn với hai chữ “bóng đá”.

Ở đây, vấn đề không còn là Inter hay Genoa, thắng hay thua. Khi các CĐV sẵn sàng bất chấp hơi cay, dùi cui và luật pháp để thể hiện “lòng trung thành”, bóng đá đã bị bóp méo thành công cụ giải tỏa bạo lực, chứ không còn là môn thể thao kết nối cộng đồng. Hai người bị thương là con số được ghi nhận, nhưng thiệt hại về hình ảnh, an ninh và niềm tin của xã hội thì khó đo đếm hơn nhiều.
Điều trớ trêu là trong khi bên ngoài sân vận động chìm trong hỗn loạn, bên trong sân, Inter vẫn chơi bóng đúng nghĩa và giành chiến thắng 2-1, tiếp tục dẫn đầu BXH Serie A. Sự tương phản ấy càng làm nổi bật nghịch lý: cầu thủ chiến đấu vì màu áo trên sân, còn một bộ phận CĐV lại hủy hoại chính hình ảnh CLB mà họ tự nhận là yêu mến.

Câu hỏi đặt ra là: trách nhiệm thuộc về ai? Chỉ trừng phạt cá nhân gây rối có đủ hay cần những biện pháp mạnh tay hơn từ ban tổ chức, CLB và chính quyền địa phương? Nếu những vụ việc như thế này tiếp tục tái diễn mà không có án phạt đủ sức răn đe, bóng đá sẽ còn phải trả giá bằng những đêm “kinh hoàng” tương tự.
Bóng đá sinh ra để kết nối cảm xúc, không phải để châm ngòi cho bạo lực. Khi ranh giới ấy bị vượt qua, người thua cuộc lớn nhất không phải là đội bóng nào, mà là chính môn thể thao vua.