tan88
Active member
Chỉ 21 ngày sau khi nâng cao danh hiệu HLV xuất sắc nhất tháng, Enzo Maresca đã phải cuốn gói rời London. Một quyết định nghiệt ngã đúng chất Chelsea, nhưng với những ai yêu The Blues, chúng ta hiểu rằng: Chẳng có cuộc hôn nhân nào hạnh phúc khi người chồng đã bắt đầu mơ về một ngôi nhà khác.
Nhưng rồi, kịch bản cũ lại lặp lại. Chelsea rơi từ vị trí thứ 3 xuống thứ 5, kém ngôi đầu 9 điểm. Kinh khủng nhất là việc chúng ta ném đi 15 điểm dù đã dẫn bàn trước – một sự yếu kém về bản lĩnh không thể chấp nhận được ở một đội bóng lớn. Trận hòa bạc nhược 2-2 với Bournemouth chính là giọt nước tràn ly, chấm dứt sự kiên nhẫn cuối cùng của chúng ta.

Thông tin Maresca "đi đêm", hai lần chủ động bắn tin với Man City để kế nhiệm Pep Guardiola là một cái tát vào lòng tự trọng của người hâm mộ Chelsea. Chúng ta cần một HLV coi Stamford Bridge là nhà, chứ không phải một "trạm dừng chân" để chờ đợi một công việc tốt hơn ở Manchester. Sự phân tâm đó đã giết chết sự gắn kết trong phòng thay đồ. Khi HLV không còn toàn tâm toàn ý, làm sao cầu thủ có thể đá chết bỏ vì ông ta?

Công bằng mà nói, Maresca không phải một kẻ thất bại. Hai danh hiệu (Conference League và Club World Cup) cùng tấm vé trở lại Champions League là những cột mốc đáng trân trọng thời hậu Abramovich.
Nhưng ở Chelsea, danh hiệu thôi là chưa đủ. Chúng ta cần một lối chơi rực lửa và một sự kết nối tâm hồn. Nhìn cái cách Maresca rút Cole Palmer – linh hồn của đội bóng – ra sân trong trận gặp Bournemouth để rồi nhận về những tràng la ó, chúng ta hiểu rằng sợi dây liên kết giữa ông và khán đài Matthew Harding đã đứt đoạn.

Đúng, chúng ta không còn những thủ lĩnh thép như Terry, Lampard hay Drogba để tự đứng dậy sau mỗi lần thay tướng. Đội hình hiện tại trẻ và mong manh. Nhưng thà đau một lần rồi thôi. Một HLV mới, một luồng sinh khí mới có thể chưa giúp chúng ta vô địch ngay, nhưng ít nhất sẽ trả lại cho Chelsea sự tập trung cần thiết.
Lời kết cho một triều đại dở dang
Maresca đi rồi, để lại một mớ hỗn độn về niềm tin. Ban lãnh đạo Chelsea cũng cần nhìn lại chính mình: Đã 5 đời HLV trong 3 năm rưỡi, bao giờ chúng ta mới thôi "trả học phí"?
Dẫu vậy, là fan Chelsea, chúng ta chưa bao giờ ngừng hy vọng. Chelsea vẫn đứng thứ 5, vẫn còn nguyên cơ hội ở các đấu trường Cup. Chúng ta cần một người thầy thực thụ, một người sẵn sàng cùng các chàng trai trẻ chiến đấu vì logo trên ngực áo, chứ không phải một người chỉ trực chờ nhìn sang Etihad.
Blue is the colour, football is the game! Tạm biệt Enzo, và hy vọng người kế nhiệm sẽ hiểu giá trị của màu xanh này.
Từ đỉnh cao hy vọng đến cú rơi tự do
Mới cuối tháng 11 thôi, chúng ta còn mơ về chức vô địch. Nhìn cái cách Chelsea đè bẹp Barca 3-0, hay tinh thần quả cảm cầm hòa Arsenal khi mất người, các True Blues đã tin rằng Maresca chính là "The Chosen One". Chúng ta đứng thứ 3, chơi thứ bóng đá kiểm soát đầy hứa hẹn.Nhưng rồi, kịch bản cũ lại lặp lại. Chelsea rơi từ vị trí thứ 3 xuống thứ 5, kém ngôi đầu 9 điểm. Kinh khủng nhất là việc chúng ta ném đi 15 điểm dù đã dẫn bàn trước – một sự yếu kém về bản lĩnh không thể chấp nhận được ở một đội bóng lớn. Trận hòa bạc nhược 2-2 với Bournemouth chính là giọt nước tràn ly, chấm dứt sự kiên nhẫn cuối cùng của chúng ta.

Sự phản bội trong bóng tối: Etihad vẫy gọi?
Điều khiến các fan Chelsea đau lòng nhất không phải là kết quả trên sân, mà là thái độ của Maresca. Khi con tàu đang chao đảo, thay vì nắm chắc tay chèo, ông lại mập mờ về tương lai.Thông tin Maresca "đi đêm", hai lần chủ động bắn tin với Man City để kế nhiệm Pep Guardiola là một cái tát vào lòng tự trọng của người hâm mộ Chelsea. Chúng ta cần một HLV coi Stamford Bridge là nhà, chứ không phải một "trạm dừng chân" để chờ đợi một công việc tốt hơn ở Manchester. Sự phân tâm đó đã giết chết sự gắn kết trong phòng thay đồ. Khi HLV không còn toàn tâm toàn ý, làm sao cầu thủ có thể đá chết bỏ vì ông ta?
Danh hiệu là chưa đủ nếu thiếu đi cái "Tâm"

Công bằng mà nói, Maresca không phải một kẻ thất bại. Hai danh hiệu (Conference League và Club World Cup) cùng tấm vé trở lại Champions League là những cột mốc đáng trân trọng thời hậu Abramovich.
Nhưng ở Chelsea, danh hiệu thôi là chưa đủ. Chúng ta cần một lối chơi rực lửa và một sự kết nối tâm hồn. Nhìn cái cách Maresca rút Cole Palmer – linh hồn của đội bóng – ra sân trong trận gặp Bournemouth để rồi nhận về những tràng la ó, chúng ta hiểu rằng sợi dây liên kết giữa ông và khán đài Matthew Harding đã đứt đoạn.

Thay đổi để cứu vãn mùa giải: Canh bạc hay sự giải thoát?
Nhiều người nói sa thải lúc này là rủi ro khi tháng 1 đầy giông bão đang tới. Nhưng giữ lại một người "thân ở London, tâm ở Manchester" còn rủi ro hơn gấp bội.Đúng, chúng ta không còn những thủ lĩnh thép như Terry, Lampard hay Drogba để tự đứng dậy sau mỗi lần thay tướng. Đội hình hiện tại trẻ và mong manh. Nhưng thà đau một lần rồi thôi. Một HLV mới, một luồng sinh khí mới có thể chưa giúp chúng ta vô địch ngay, nhưng ít nhất sẽ trả lại cho Chelsea sự tập trung cần thiết.
Lời kết cho một triều đại dở dang
Maresca đi rồi, để lại một mớ hỗn độn về niềm tin. Ban lãnh đạo Chelsea cũng cần nhìn lại chính mình: Đã 5 đời HLV trong 3 năm rưỡi, bao giờ chúng ta mới thôi "trả học phí"?
Dẫu vậy, là fan Chelsea, chúng ta chưa bao giờ ngừng hy vọng. Chelsea vẫn đứng thứ 5, vẫn còn nguyên cơ hội ở các đấu trường Cup. Chúng ta cần một người thầy thực thụ, một người sẵn sàng cùng các chàng trai trẻ chiến đấu vì logo trên ngực áo, chứ không phải một người chỉ trực chờ nhìn sang Etihad.
Blue is the colour, football is the game! Tạm biệt Enzo, và hy vọng người kế nhiệm sẽ hiểu giá trị của màu xanh này.