Fußballfan
Member
Ai rồi cũng phải chấn thương, kể cả một Bruno Fernandes “mình đồng da sắt”. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: MU chưa bao giờ chuẩn bị cho ngày điều đó xảy ra.
Sau trận thua Aston Villa, Ruben Amorim mở đầu họp báo bằng hai chữ “lạ thật”. Nhưng sự ngạc nhiên ấy không đến từ thất bại, mà đến từ việc Bruno Fernandes… chấn thương. Ở Old Trafford, từ HLV cho tới BLĐ, người ta dường như mặc định rằng Bruno là một cỗ máy vĩnh cửu, thi đấu không cần nghỉ, không thể gãy.
Thống kê cho thấy niềm tin ấy không phải vô căn cứ. Trong 7 mùa giải khoác áo MU với hơn 300 lần ra sân, Bruno chỉ vắng mặt đúng 2 trận vì chấn thương và 1 trận vì cúm. Trận gặp Aston Villa mới chỉ là lần thứ 3 trong 292 trận đá chính mà anh bị rút ra sau hiệp một. Một tiền vệ gần như miễn nhiễm với rủi ro.

Nhưng chính sự bền bỉ phi thường đó lại phơi bày sai lầm chết người của MU: họ đã vắt kiệt Bruno Fernandes mà không hề có phương án dự phòng.
Mùa này, Bruno tiếp tục là cầu thủ chơi nhiều phút nhất đội hình MU – 1.478 phút, bỏ xa phần còn lại. Không HLV nào dám cho anh nghỉ, không triều đại nào dám thử một kịch bản “không Bruno”. Đơn giản vì MU không có ai để thay thế.
230 triệu bảng chi trong mùa hè, nhưng không một xu nào dành cho hàng tiền vệ trung tâm. Sau khi Christian Eriksen rời đi, tuyến giữa của MU chỉ còn đúng 4 cái tên giàu kinh nghiệm: Bruno, Casemiro, Ugarte và Mason Mount – một người thì chấn thương triền miên, một người sắp 34 tuổi, một người mới đến và một người bị dùng sai vai trò.

MU không chỉ phụ thuộc vào Bruno, họ còn đặt niềm tin vào một Casemiro đã qua đỉnh cao. Khi tiền vệ người Brazil vắng mặt, MU… chưa thắng nổi trận nào kể từ tháng 3/2025. Khi Casemiro đá chính, hàng thủ bớt chao đảo. Khi anh không có mặt, tuyến giữa gần như tan nát. Vậy mà CLB vẫn không gia cố, không tính đường lui, không chuẩn bị tương lai.
Đỉnh điểm của bi kịch là hình ảnh cuối trận gặp Aston Villa: MU khép lại trận đấu với cặp tiền vệ Lisandro Martinez – Jack Fletcher. Một trung vệ mẫn cảm chấn thương đá trái sở trường, và một cầu thủ 18 tuổi lần đầu hít thở không khí Premier League. Tình huống này thậm chí còn bi hài hơn cả thời Sir Alex phải ghép Rafael da Silva đá cặp Park Ji-sung ở tuyến giữa năm 2011.

Trong 4 mùa giải gần nhất, MU chi gần 900 triệu bảng cho chuyển nhượng, nhưng chỉ mang về 2 tiền vệ trung tâm đúng nghĩa: Casemiro và Ugarte. Trong khi đó, Scott McTominay bị bán, Marcel Sabitzer không được mua đứt, còn tuyến giữa thì ngày càng mong manh.
Giờ đây, khi Bruno Fernandes gục ngã, tất cả những khiếm khuyết mà anh đã âm thầm che giấu suốt nhiều năm bắt đầu lộ diện. MU muốn sửa sai ư? Tháng 1 luôn là canh bạc đầy rủi ro. Hay tiếp tục “cầu nguyện” vào Ugarte và Mainoo?
Cái giá cho sự chủ quan đã đến. Và có thể, MU sẽ phải trả bằng cả mùa giải.
Theo anh em, MU nên liều mua gấp tiền vệ tháng 1, hay chấp nhận trả giá để tái thiết từ mùa sau?
Sau trận thua Aston Villa, Ruben Amorim mở đầu họp báo bằng hai chữ “lạ thật”. Nhưng sự ngạc nhiên ấy không đến từ thất bại, mà đến từ việc Bruno Fernandes… chấn thương. Ở Old Trafford, từ HLV cho tới BLĐ, người ta dường như mặc định rằng Bruno là một cỗ máy vĩnh cửu, thi đấu không cần nghỉ, không thể gãy.
Thống kê cho thấy niềm tin ấy không phải vô căn cứ. Trong 7 mùa giải khoác áo MU với hơn 300 lần ra sân, Bruno chỉ vắng mặt đúng 2 trận vì chấn thương và 1 trận vì cúm. Trận gặp Aston Villa mới chỉ là lần thứ 3 trong 292 trận đá chính mà anh bị rút ra sau hiệp một. Một tiền vệ gần như miễn nhiễm với rủi ro.

Nhưng chính sự bền bỉ phi thường đó lại phơi bày sai lầm chết người của MU: họ đã vắt kiệt Bruno Fernandes mà không hề có phương án dự phòng.
Mùa này, Bruno tiếp tục là cầu thủ chơi nhiều phút nhất đội hình MU – 1.478 phút, bỏ xa phần còn lại. Không HLV nào dám cho anh nghỉ, không triều đại nào dám thử một kịch bản “không Bruno”. Đơn giản vì MU không có ai để thay thế.
230 triệu bảng chi trong mùa hè, nhưng không một xu nào dành cho hàng tiền vệ trung tâm. Sau khi Christian Eriksen rời đi, tuyến giữa của MU chỉ còn đúng 4 cái tên giàu kinh nghiệm: Bruno, Casemiro, Ugarte và Mason Mount – một người thì chấn thương triền miên, một người sắp 34 tuổi, một người mới đến và một người bị dùng sai vai trò.

MU không chỉ phụ thuộc vào Bruno, họ còn đặt niềm tin vào một Casemiro đã qua đỉnh cao. Khi tiền vệ người Brazil vắng mặt, MU… chưa thắng nổi trận nào kể từ tháng 3/2025. Khi Casemiro đá chính, hàng thủ bớt chao đảo. Khi anh không có mặt, tuyến giữa gần như tan nát. Vậy mà CLB vẫn không gia cố, không tính đường lui, không chuẩn bị tương lai.
Đỉnh điểm của bi kịch là hình ảnh cuối trận gặp Aston Villa: MU khép lại trận đấu với cặp tiền vệ Lisandro Martinez – Jack Fletcher. Một trung vệ mẫn cảm chấn thương đá trái sở trường, và một cầu thủ 18 tuổi lần đầu hít thở không khí Premier League. Tình huống này thậm chí còn bi hài hơn cả thời Sir Alex phải ghép Rafael da Silva đá cặp Park Ji-sung ở tuyến giữa năm 2011.

Trong 4 mùa giải gần nhất, MU chi gần 900 triệu bảng cho chuyển nhượng, nhưng chỉ mang về 2 tiền vệ trung tâm đúng nghĩa: Casemiro và Ugarte. Trong khi đó, Scott McTominay bị bán, Marcel Sabitzer không được mua đứt, còn tuyến giữa thì ngày càng mong manh.
Giờ đây, khi Bruno Fernandes gục ngã, tất cả những khiếm khuyết mà anh đã âm thầm che giấu suốt nhiều năm bắt đầu lộ diện. MU muốn sửa sai ư? Tháng 1 luôn là canh bạc đầy rủi ro. Hay tiếp tục “cầu nguyện” vào Ugarte và Mainoo?
Cái giá cho sự chủ quan đã đến. Và có thể, MU sẽ phải trả bằng cả mùa giải.