Góc nhìn Ruben Amorim và "Cơn hạn hán" chất xám: Khi Nhà hát của những giấc mơ bỗng thành... Nhà hát của những ca chấn thương

Lượt xem: 92

tan88

Active member
Nếu coi đội hình Man Utd là một chiếc siêu xe đang vào cua gắt ở giai đoạn lượt đi, thì Ruben Amorim vừa nhận ra chiếc xe của mình không chỉ thủng lốp mà còn... mất luôn vô lăng. Trong khi các đối thủ đang tăng tốc đón Giáng sinh, "Quỷ đỏ" lại đón nhận một món quà Noel chẳng ai mong muốn: Bệnh viện Old Trafford chính thức quá tải.

1. "Siêu nhân" Bruno Fernandes cũng biết... đau​

Xưa nay, việc Bruno Fernandes chấn thương là một khái niệm xa xỉ ngang ngửa với việc thấy tuyết rơi ở Sài Gòn. Suốt 6 năm qua, tiền vệ người Bồ Đào Nha vận hành như một cỗ máy vĩnh cửu, bền bỉ đến mức người ta quên mất anh cũng là người trần mắt thịt.
Nhưng cái gì đến cũng phải đến. Cú ôm đùi trái tại Villa Park không chỉ là nỗi đau của riêng Bruno, mà là "cơn đau thắt ngực" của cả hệ thống Amorim. Mất Bruno, Man Utd mất đi cái loa phóng thanh trên sân, mất người "chia bài" và mất luôn cả người dám sút bừa nhưng thỉnh thoảng lại vào. Giờ đây, hàng công Man Utd trông chẳng khác nào một dàn nhạc giao hưởng đầy đủ nhạc cụ nhưng thiếu mất... nhạc trưởng.
1000005812.webp

2. "Cái khó ló cái... bí"​

Khi nguồn sáng tạo cạn kiệt, Amorim bắt đầu tung ra những chiêu thức khiến giới chuyên môn phải "ngã ngửa". Đỉnh cao của sự ứng biến là việc kéo Lisandro Martinez lên đá tiền vệ trung tâm.
  • Kết quả: Martinez đá rất "tròn vai" (theo nghĩa đen là lăn xả và tròn trịa), nhưng đòi hỏi một trung vệ đi đánh chặn phải kiến tạo sắc lẹm thì chẳng khác nào yêu cầu một võ sĩ MMA đi múa ballet.
Trong khi đó, Manuel Ugarte vẫn đang miệt mài chứng minh mình là một "máy quét" đúng nghĩa: anh quét sạch mọi thứ, kể cả... ý tưởng tấn công của đội nhà. Các con số thống kê không biết nói dối, nhưng chúng biết cách làm fan Man Utd buồn lòng khi chỉ ra rằng cứ có Ugarte trên sân, tỷ lệ kiểm soát bóng của đội lại "tụt dốc không phanh" như biểu đồ giá vàng.

3. "Dùng măng thay tre" và bài toán AFCON​

Chưa dừng lại ở đó, thần may mắn còn bồi thêm một cú "knock-out" khi gửi MbeumoAmad Diallo về tận châu Phi dự AFCON. Đột nhiên, hành lang cánh của Man Utd vắng vẻ như phố xá mùng 1 Tết.

Giữa cơn bĩ cực, Amorim buộc phải dùng đến "phiếu bé ngoan" khi tung vào sân những cậu bé còn chưa kịp thi xong học kỳ ở học viện như Jack Fletcher hay Shea Lacey. Nhìn các măng non chạy lăng xăng bên cạnh những gã khổng lồ của Aston Villa, người ta vừa thương vừa cảm phục cái sự "liều" của Amorim.1000005810.webp

4. Lời kết: Nhẫn nhịn hay là "nhịn" thắng?​

Amorim tuyên bố sẽ "nhẫn nhịn" và không mua sắm hoảng loạn trong tháng 1. Một tuyên bố rất bản lĩnh, đậm chất chiến lược gia dài hạn. Tuy nhiên, Ngoại hạng Anh không phải là nơi để "tu tâm dưỡng tính". Nếu không sớm tìm ra cách "hack" nguồn sáng tạo từ những con người còn lại, e rằng khi các trụ cột trở về, mục tiêu Top 4 của Man Utd đã sớm trở thành... mục tiêu "trụ hạng ở nửa trên bảng xếp hạng".

Thử thách này với Amorim không chỉ là cầm quân, mà là làm ảo thuật: Biến một đội hình đang "sứt đầu mẻ trán" thành một cỗ máy biết ghi bàn trước khi lịch thi đấu dày đặc nghiền nát những hy vọng cuối cùng.
 
Mất Bruno chẳng khác nào Man Utd đá bóng không não: pressing vẫn có, chạy vẫn nhiều nhưng ý tưởng thì tắt điện. Amorim chưa kịp cầm lái đã thấy đội hình trôi tự do giữa mùa đông khắc nghiệt.
 
MU muốn cạnh tranh lại top đầu và lấy lại ánh hào quang xưa phải đầu tư thêm những cầu thủ chất lượng có tính đột phá chứ chỉ chạy không là không đủ. Thêm vào nữa là cơn bão chấn thương lại hoành hành làm vắng mặt những cầu thủ chủ chốt
 
Nếu coi đội hình Man Utd là một chiếc siêu xe đang vào cua gắt ở giai đoạn lượt đi, thì Ruben Amorim vừa nhận ra chiếc xe của mình không chỉ thủng lốp mà còn... mất luôn vô lăng. Trong khi các đối thủ đang tăng tốc đón Giáng sinh, "Quỷ đỏ" lại đón nhận một món quà Noel chẳng ai mong muốn: Bệnh viện Old Trafford chính thức quá tải.

1. "Siêu nhân" Bruno Fernandes cũng biết... đau​

Xưa nay, việc Bruno Fernandes chấn thương là một khái niệm xa xỉ ngang ngửa với việc thấy tuyết rơi ở Sài Gòn. Suốt 6 năm qua, tiền vệ người Bồ Đào Nha vận hành như một cỗ máy vĩnh cửu, bền bỉ đến mức người ta quên mất anh cũng là người trần mắt thịt.
Nhưng cái gì đến cũng phải đến. Cú ôm đùi trái tại Villa Park không chỉ là nỗi đau của riêng Bruno, mà là "cơn đau thắt ngực" của cả hệ thống Amorim. Mất Bruno, Man Utd mất đi cái loa phóng thanh trên sân, mất người "chia bài" và mất luôn cả người dám sút bừa nhưng thỉnh thoảng lại vào. Giờ đây, hàng công Man Utd trông chẳng khác nào một dàn nhạc giao hưởng đầy đủ nhạc cụ nhưng thiếu mất... nhạc trưởng.
View attachment 6892

2. "Cái khó ló cái... bí"​

Khi nguồn sáng tạo cạn kiệt, Amorim bắt đầu tung ra những chiêu thức khiến giới chuyên môn phải "ngã ngửa". Đỉnh cao của sự ứng biến là việc kéo Lisandro Martinez lên đá tiền vệ trung tâm.
  • Kết quả: Martinez đá rất "tròn vai" (theo nghĩa đen là lăn xả và tròn trịa), nhưng đòi hỏi một trung vệ đi đánh chặn phải kiến tạo sắc lẹm thì chẳng khác nào yêu cầu một võ sĩ MMA đi múa ballet.
Trong khi đó, Manuel Ugarte vẫn đang miệt mài chứng minh mình là một "máy quét" đúng nghĩa: anh quét sạch mọi thứ, kể cả... ý tưởng tấn công của đội nhà. Các con số thống kê không biết nói dối, nhưng chúng biết cách làm fan Man Utd buồn lòng khi chỉ ra rằng cứ có Ugarte trên sân, tỷ lệ kiểm soát bóng của đội lại "tụt dốc không phanh" như biểu đồ giá vàng.

3. "Dùng măng thay tre" và bài toán AFCON​

Chưa dừng lại ở đó, thần may mắn còn bồi thêm một cú "knock-out" khi gửi MbeumoAmad Diallo về tận châu Phi dự AFCON. Đột nhiên, hành lang cánh của Man Utd vắng vẻ như phố xá mùng 1 Tết.

Giữa cơn bĩ cực, Amorim buộc phải dùng đến "phiếu bé ngoan" khi tung vào sân những cậu bé còn chưa kịp thi xong học kỳ ở học viện như Jack Fletcher hay Shea Lacey. Nhìn các măng non chạy lăng xăng bên cạnh những gã khổng lồ của Aston Villa, người ta vừa thương vừa cảm phục cái sự "liều" của Amorim.View attachment 6893

4. Lời kết: Nhẫn nhịn hay là "nhịn" thắng?​

Amorim tuyên bố sẽ "nhẫn nhịn" và không mua sắm hoảng loạn trong tháng 1. Một tuyên bố rất bản lĩnh, đậm chất chiến lược gia dài hạn. Tuy nhiên, Ngoại hạng Anh không phải là nơi để "tu tâm dưỡng tính". Nếu không sớm tìm ra cách "hack" nguồn sáng tạo từ những con người còn lại, e rằng khi các trụ cột trở về, mục tiêu Top 4 của Man Utd đã sớm trở thành... mục tiêu "trụ hạng ở nửa trên bảng xếp hạng".

Thử thách này với Amorim không chỉ là cầm quân, mà là làm ảo thuật: Biến một đội hình đang "sứt đầu mẻ trán" thành một cỗ máy biết ghi bàn trước khi lịch thi đấu dày đặc nghiền nát những hy vọng cuối cùng.
Sau gần 6 năm bền bỉ, đây là lần đầu tiên Bruno phải nghỉ thi đấu dài hạn, để lại một khoảng trống mênh mông về cả chuyên môn lẫn tinh thần.
 
Ruben Amorim và “cơn hạn hán” chất xám: Khi Nhà hát của những giấc mơ bỗng thành… Nhà hát của những ca chấn thương
Old Trafford vốn được gọi là Nhà hát của những giấc mơ, nơi những ý tưởng bóng đá táo bạo được thăng hoa. Nhưng với Ruben Amorim, giấc mơ ấy đang bị che mờ bởi một thực tế khắc nghiệt: khủng hoảng nhân sự.

Danh sách chấn thương dài dằng dặc khiến hệ thống chiến thuật ưa thích của Amorim – vốn đòi hỏi sự đồng bộ, cường độ cao và tư duy chiến thuật sắc bén – trở nên méo mó. Khi những “bộ não” trên sân liên tục vắng mặt, chất xám không kịp tái tạo, Old Trafford dần biến thành… nhà hát của các phòng y tế.

Không phải Amorim thiếu ý tưởng. Vấn đề là ông không có đủ con người để triển khai ý tưởng ấy. Việc xoay tua bất đắc dĩ, vá víu đội hình và hạ thấp khối pressing khiến Man United đánh mất bản sắc, chơi thứ bóng đá nặng nhọc và thiếu sáng tạo.

Thử thách lớn nhất của Amorim lúc này không nằm ở đối thủ, mà ở cuộc chiến sinh tồn với chấn thương. Nếu “cơn hạn hán” chất xám không sớm kết thúc, Nhà hát của những giấc mơ rất có thể sẽ tiếp tục chứng kiến nhiều… cơn ác mộng hơn là những màn trình diễn đỉnh cao.
 
Ruben Amorim đến với MU mang theo hy vọng về một cuộc cách mạng chiến thuật, nhưng thực tế ở Old Trafford lại phơi bày một “cơn hạn hán chất xám” đáng báo động. Ý tưởng có, triết lý có, nhưng con người thì không đủ phù hợp để vận hành. Khi đội hình chắp vá, chiều sâu mỏng và chấn thương nối tiếp chấn thương, “Nhà hát của những giấc mơ” bỗng biến thành nơi thử nghiệm bất đắc dĩ.
 
Nếu coi đội hình Man Utd là một chiếc siêu xe đang vào cua gắt ở giai đoạn lượt đi, thì Ruben Amorim vừa nhận ra chiếc xe của mình không chỉ thủng lốp mà còn... mất luôn vô lăng. Trong khi các đối thủ đang tăng tốc đón Giáng sinh, "Quỷ đỏ" lại đón nhận một món quà Noel chẳng ai mong muốn: Bệnh viện Old Trafford chính thức quá tải.

1. "Siêu nhân" Bruno Fernandes cũng biết... đau​

Xưa nay, việc Bruno Fernandes chấn thương là một khái niệm xa xỉ ngang ngửa với việc thấy tuyết rơi ở Sài Gòn. Suốt 6 năm qua, tiền vệ người Bồ Đào Nha vận hành như một cỗ máy vĩnh cửu, bền bỉ đến mức người ta quên mất anh cũng là người trần mắt thịt.
Nhưng cái gì đến cũng phải đến. Cú ôm đùi trái tại Villa Park không chỉ là nỗi đau của riêng Bruno, mà là "cơn đau thắt ngực" của cả hệ thống Amorim. Mất Bruno, Man Utd mất đi cái loa phóng thanh trên sân, mất người "chia bài" và mất luôn cả người dám sút bừa nhưng thỉnh thoảng lại vào. Giờ đây, hàng công Man Utd trông chẳng khác nào một dàn nhạc giao hưởng đầy đủ nhạc cụ nhưng thiếu mất... nhạc trưởng.
View attachment 6892

2. "Cái khó ló cái... bí"​

Khi nguồn sáng tạo cạn kiệt, Amorim bắt đầu tung ra những chiêu thức khiến giới chuyên môn phải "ngã ngửa". Đỉnh cao của sự ứng biến là việc kéo Lisandro Martinez lên đá tiền vệ trung tâm.
  • Kết quả: Martinez đá rất "tròn vai" (theo nghĩa đen là lăn xả và tròn trịa), nhưng đòi hỏi một trung vệ đi đánh chặn phải kiến tạo sắc lẹm thì chẳng khác nào yêu cầu một võ sĩ MMA đi múa ballet.
Trong khi đó, Manuel Ugarte vẫn đang miệt mài chứng minh mình là một "máy quét" đúng nghĩa: anh quét sạch mọi thứ, kể cả... ý tưởng tấn công của đội nhà. Các con số thống kê không biết nói dối, nhưng chúng biết cách làm fan Man Utd buồn lòng khi chỉ ra rằng cứ có Ugarte trên sân, tỷ lệ kiểm soát bóng của đội lại "tụt dốc không phanh" như biểu đồ giá vàng.

3. "Dùng măng thay tre" và bài toán AFCON​

Chưa dừng lại ở đó, thần may mắn còn bồi thêm một cú "knock-out" khi gửi MbeumoAmad Diallo về tận châu Phi dự AFCON. Đột nhiên, hành lang cánh của Man Utd vắng vẻ như phố xá mùng 1 Tết.

Giữa cơn bĩ cực, Amorim buộc phải dùng đến "phiếu bé ngoan" khi tung vào sân những cậu bé còn chưa kịp thi xong học kỳ ở học viện như Jack Fletcher hay Shea Lacey. Nhìn các măng non chạy lăng xăng bên cạnh những gã khổng lồ của Aston Villa, người ta vừa thương vừa cảm phục cái sự "liều" của Amorim.View attachment 6893

4. Lời kết: Nhẫn nhịn hay là "nhịn" thắng?​

Amorim tuyên bố sẽ "nhẫn nhịn" và không mua sắm hoảng loạn trong tháng 1. Một tuyên bố rất bản lĩnh, đậm chất chiến lược gia dài hạn. Tuy nhiên, Ngoại hạng Anh không phải là nơi để "tu tâm dưỡng tính". Nếu không sớm tìm ra cách "hack" nguồn sáng tạo từ những con người còn lại, e rằng khi các trụ cột trở về, mục tiêu Top 4 của Man Utd đã sớm trở thành... mục tiêu "trụ hạng ở nửa trên bảng xếp hạng".

Thử thách này với Amorim không chỉ là cầm quân, mà là làm ảo thuật: Biến một đội hình đang "sứt đầu mẻ trán" thành một cỗ máy biết ghi bàn trước khi lịch thi đấu dày đặc nghiền nát những hy vọng cuối cùng.
Nchung là đag cải cách. Vậy là ổn r. Ông rim hơi bảo thủ nhưng cho 1 đội bóng lớn nhiều quan tâm thì phải vậy mới thét được. Chứ bao nhiêu hlv vẫn vậy thì chịu
 
Amorim không bảo thủ mù quáng, Nhưng tin vào hệ thống của mình đến mức chấp nhận rủi ro. Dùng cầu thủ trẻ chưa đủ trải nghiệm hoặc cầu thủ dự bị không phù hợp về tư duy >>> Ý tưởng vẫn đúng, nhưng người thực thi thì… lạc nhịp >>> ăn hành
 
Amorim tuyên bố sẽ "nhẫn nhịn" và không mua sắm hoảng loạn trong tháng 1. Một tuyên bố rất bản lĩnh, đậm chất chiến lược gia dài hạn. Tuy nhiên, Ngoại hạng Anh không phải là nơi để "tu tâm dưỡng tính". Nếu không sớm tìm ra cách "hack" nguồn sáng tạo từ những con người còn lại, e rằng khi các trụ cột trở về, mục tiêu Top 4 của Man Utd đã sớm trở thành... mục tiêu "trụ hạng ở nửa trên bảng xếp hạng".
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]