Tâm sự Tâm sự của kẻ “tất tay” vào Juventus

Lượt xem: 52

done

Active member
Tôi không phải người mê liều lĩnh, càng không phải kiểu người thích đánh đổi tất cả chỉ vì một trận bóng. Nhưng thật lạ, ngày 26/11/2025, tôi lại chọn “tất tay” vào Juventus — một quyết định mà đến bây giờ ngồi viết lại, tôi vẫn không chắc mình nên tự trách hay tự thương.

Có lẽ không ai tin, nhưng việc tôi đặt tất cả vào Juventus tối hôm đó chẳng liên quan mấy đến bóng đá. Nó giống như tôi đang cố bám vào một điều gì đó để tự nhắc mình rằng: tôi vẫn còn hy vọng, vẫn còn cảm xúc, vẫn còn dám tin vào điều mình chọn.​

1. Juventus – lựa chọn của tôi không phải vì họ mạnh, mà vì họ giống tôi

Tôi không phải fan cuồng Juventus.​
Nhưng tôi thích cái cách họ luôn cố giữ hình ảnh mạnh mẽ, dù có khi bên trong đã rối tung lên.​
Và thật lòng, tôi thấy chính mình trong đó.​
Những năm gần đây, tôi trở thành người của những cuộc họp, của những con số, của những trách nhiệm vô hình. Càng lớn, tôi càng hiểu việc tỏ ra “ổn” quan trọng như thế nào, dù thật ra chẳng ai trong chúng ta ổn cả.​
Juventus cũng vậy — một đội bóng có vẻ ngoài hào nhoáng, truyền thống lớn, cái tên đủ khiến người ta nghĩ: “Họ sẽ không gục đâu.”​
Còn tôi, trong sâu thẳm, lại chỉ đơn giản muốn tin vào một thứ trông có vẻ ổn hơn mình.​
Nên khi nhìn vào họ, tôi tự nhiên có cảm giác quen thuộc:​
Đây là một đội bóng tôi có thể đặt niềm tin. Không phải vì mạnh, mà vì họ mang hình ảnh của sự kiên cường mà tôi đang thiếu.

2. Vì sao lại là “tất tay”?


1764153837807.png

Thường thì tôi rất cẩn thận, làm gì cũng tính trước tính sau. Nhưng những ngày cuối năm 2025 ấy, đầu óc tôi như bị ai lấy giấy nhám mài nhẹ: xước xát, nhức nhối, nhưng không chảy máu.​
Công việc thì mệt, tương lai thì mơ hồ, còn bản thân thì có cảm giác trôi dạt. Tôi không tìm được điểm tựa nào khiến mình đứng vững.​
Và bạn biết rồi đấy — người ta chỉ liều khi họ không còn gì chắc chắn.​
Khi nhìn thấy lịch thi đấu: Bodø/Glimt – Juventus, tôi cứ nhìn cái tên Juventus mãi. Không phải vì tôi nghĩ họ chắc thắng, mà vì khi ấy tôi cần một cái cớ để tin vào điều gì đó.​
Tin vào sự trở lại của một đội bóng.​
Tin vào vận may của bản thân.​
Tin vào cảm giác “mình vẫn kiểm soát được điều gì đó”.​
Có lúc tôi tự hỏi:​
Hay là tôi cược để thử xem cuộc đời có còn đứng về phía mình?

Nghe thật ngớ ngẩn, nhưng lúc đó suy nghĩ ấy lại… hợp lý đến kỳ lạ.​

3. 90 phút của một người gửi gắm quá nhiều vào đội bóng áo sọc trắng đen

Khi trận đấu bắt đầu, tôi không chỉ xem bóng đá nữa. Tôi xem tương lai mình chạy trên sân, một tương lai mà tôi mong nó sẽ làm đúng điều tôi kỳ vọng: đứng vững, không ngã, và nếu có ngã, thì cũng ngã một cách đẹp đẽ.​
Juventus lên bóng — tôi thở phào.​
Juventus phạm lỗi — tim tôi hẫng một nhịp.​
Một cú sút chệch cột của họ khiến tôi trợn tròn mắt như thể ai vừa đụng vào túi tiền của tôi.​
Tôi biết nghe thật buồn cười, nhưng bản thân tôi lúc ấy như bị cuốn vào từng khoảnh khắc. Những điều tôi cố quên đi trong đời sống — lo âu, áp lực, thất vọng, hy vọng — tất cả gom lại và rơi vào một trận bóng tại một nơi lạnh lẽo tận Bắc Âu.​
Tôi không theo dõi trận đấu bằng mắt.​
Tôi theo dõi bằng nỗi lòng của một kẻ đang tìm lại chính mình.​

4. Sau tất cả: Thắng hay thua chỉ là phụ

Điều tôi luôn nhớ nhất không phải số tiền lời hay lỗ. Mà là cảm giác sau tiếng còi mãn cuộc — một khoảnh khắc khiến tôi ngồi lặng vài phút, không phải vì tiếc, mà vì… nhẹ nhõm.​
Tôi nhận ra:​
Tôi cược tất tay không phải vì Juventus, mà vì tôi cần làm hòa với chính bản thân mình.
Tôi đã sống quá lâu trong những điều chắc chắn.​
Tôi đã đi quá xa khỏi những cảm xúc bộc phát của tuổi trẻ.​
Và có lẽ, tôi quá sợ sai, đến mức quên rằng đôi khi ta cũng cần một lần liều để biết mình vẫn đang sống.​
Trận đấu ấy nhắc tôi rằng:​
– Tôi vẫn có quyền tin vào điều mình chọn​
– Tôi vẫn có thể hy vọng, ngay cả khi mọi thứ mơ hồ​
– Tôi vẫn có thể thất bại, nhưng thất bại không làm tôi nhỏ đi​

Nó như một cú tát nhẹ, để tôi tỉnh lại sau chuỗi ngày lờ đờ trôi qua.​

5. Lời kết: Juventus chỉ là cái cớ, còn điều tôi tìm lại được… là chính tôi

Ngày 26/11/2025, tôi đã tất tay vào Juventus.​
Không phải vì họ chắc thắng.​
Không phải vì tôi cần tiền.​
Mà vì tôi cần cảm giác mình được tin, được chọn, được hy vọng, dù chỉ một lần.​
Và đôi khi, chỉ một trận bóng thôi… cũng đủ để người ta nhận ra mình đã đánh rơi cảm xúc ở đâu đó giữa cuộc đời.​

 
Sửa lần cuối:
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]