Tâm sự nhẹ của dân văn phòng 😩💻

Lượt xem: 527

Pick thủ

Active member
Đợt đó tui xin nghỉ 1 hôm để đi nhổ răng khôn. Vừa ra khỏi viện, còn tê mép chưa nói rõ chữ thì thấy lead nhắn tin hỏi thăm.
Tui nghĩ bụng: “Ôi, sếp tâm lý quá!”
Ai ngờ tin nhắn kế tiếp là:
👉 ‘Tiện thể nhận task này luôn nha!’ 🤡

Thế là vừa cắn bông vừa code, thuốc tê chưa tan mà vẫn cố làm cho xong, may task đó còn dễ.

Buồn cười nhất là task đó hoàn toàn có thể giao cho người khác, nhưng không hiểu sao lại phải giao cho đứa đang… nghỉ phép.
Chắc công ty sợ tui rảnh quá không biết làm gì trong lúc hồi phục 😭

Mà cái nghề này khổ lắm các bác ạ, nghỉ phép mà vẫn phải ôm khư khư cái laptop vì “lỡ có việc gấp”.
Thành ra nghỉ mà như không nghỉ,
Đi du lịch cũng mang lap theo check mail, nhìn cảnh đẹp mà lòng không yên 😇
 
Cái này thì bình thường thôi bạn, bạn đi làm thuê cho người ta thì phải lệ thuộc vào sự quyết định của sếp rồi, nói thẳng ra bạn vì nồi cơm thôi, bằng khi bạn làm chủ đi rồi mới hiểu cảm giác sếp và nhân viên được
 
Tâm sự nhẹ mà sâu sắc của dân văn phòng chính là thế: một chút hài hước, một chút lo âu, nhưng cũng không thiếu những khoảnh khắc bình yên. Cuối cùng, dù công việc có căng thẳng đến đâu, chúng ta vẫn có thể tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ nhặt.
 
Làm thuê cho tư bản là thế mà , cầm được đồng lương thì cũng bị bào đến giọt máu cuối cùng , bạn có nhổ răng khôn hay đi cắt ruột thừa thì khi cần các sếp vẫn nhắn và giao việc như bình thường mà thôi
 
Bán mình cho tư bản thì phải chịu thôi, t đi xuất khẩu lao động tụi nó ép công còn hơn lao động khổ sai nửa nhưng vẩn ráng làm vì đồng tiền bát gạo
 
Dân văn phòng sáng cà phê, trưa deadline, chiều họp dài lê thê. Ngồi máy lạnh nhưng đầu nóng ran, lưng mỏi, mắt mờ. Ước một chiều tan ca sớm, kẹt xe nhẹ, về nhà ngủ ngon.hâhha
 
Có thể bạn là người sếp tin tưởng, task liên quan đến vấn đề tế nhị mà sếp không muốn cho người ngoài biết thì làm sao
 
Bán mình cho tư bản, nhưng ít ra bạn vẫn là người có trách nhiệm khi luôn take care công việc mọi lúc, ko như một số bạn trẻ ngày nay, cứ hễ động một tí là nghỉ phép đi chữa lành.
 
Đợt đó tui xin nghỉ 1 hôm để đi nhổ răng khôn. Vừa ra khỏi viện, còn tê mép chưa nói rõ chữ thì thấy lead nhắn tin hỏi thăm.
Tui nghĩ bụng: “Ôi, sếp tâm lý quá!”
Ai ngờ tin nhắn kế tiếp là:
👉 ‘Tiện thể nhận task này luôn nha!’ 🤡

Thế là vừa cắn bông vừa code, thuốc tê chưa tan mà vẫn cố làm cho xong, may task đó còn dễ.

Buồn cười nhất là task đó hoàn toàn có thể giao cho người khác, nhưng không hiểu sao lại phải giao cho đứa đang… nghỉ phép.
Chắc công ty sợ tui rảnh quá không biết làm gì trong lúc hồi phục 😭

Mà cái nghề này khổ lắm các bác ạ, nghỉ phép mà vẫn phải ôm khư khư cái laptop vì “lỡ có việc gấp”.
Thành ra nghỉ mà như không nghỉ,
Đi du lịch cũng mang lap theo check mail, nhìn cảnh đẹp mà lòng không yên 😇
Mình đi làm thuê thì chấp nhận thôi chứ biết sao được . Cố có tiền ra làm chủ rồi sẽ hiểu :))
 
bán mình cho tư bản thì phải chịu thôi,. bây giờ công việc tự do cũng rất là khắc nghiệt . thôi vì cơm áo gạo tiền vợ con ở nhà. mẹ già đang trông cố vậy
 
Công việc văn phòng là vậy, ngày nghỉ và cũng như ngày không nghỉ, mà nhiều khi ngày làm việc cũng như ngày nghỉ (có thể chỉ đi tiếp khách ăn nhậu hết ngày). Làm công việc này phải chấp nhận quen với nó mới đỡ áp lực được
 
Nghe mà cười ra nước mắt luôn ấy 😭
Cái cảm giác vừa nhổ răng xong, mồm còn méo, đầu còn ong ong mà vẫn phải ôm task như ôm phao cứu sinh đúng là chỉ dân văn phòng mới hiểu. 🥹
 
Làm công ăn lương thì phải cố gắng theo quy tắc của xếp đặt ra thôi. Còn không thích thì mở shop làm chủ :))) công việc văn phòng nhẹ nhàng, có năng lực thì cảm thấy thoải mái mà
 
Giờ cuộc sống đủ thứ phải lo nên phải cố gắng làm theo ý của xếp thôi, chứ nhiều lúc áp lực mà cũng phải ráng cứ nghĩ sắp tới lãnh lương là có động lực.
 
bán mình cho tư bản mà không biết điều chỉnh nghỉ ngơi cho bản thân là không ổn chút nào nha mấy bà, tui ngồi 8 tiếng mà đứng dậy tê chân và nhức mỏi lưng vai gáy lắm luôn đó, không nên ngồi lâu mấy bà phải đi tới đi lui vận động để các khớp cơ không bị áp lực nặng do ngồi quá lâu, mà tình trạng chung rồi tui thấy mấy cộng sự của tui ai cũng chung bệnh hết heiz
 
Ôi dân văn phòng – làm thuê như chơi kiếp chiến binh! Nghỉ mà vẫn ôm việc, du lịch cũng mang laptop theo check mail… đúng là ‘giang hồ công sở’ đời online mấy sếp tưởng dễ thương mà giao việc tới tấp, di lamf ve chill tí thôi mấy anh em hehe
 
Dân văn phòng là những người mỗi sáng bán 8 tiếng đời mình cho tư bản, đổi lại bằng lương, deadline và vài cái “em gửi anh file nhé”.
 
Bán mình cho tư bản thì phải chịu thôi, t đi xuất khẩu lao động tụi nó ép công còn hơn lao động khổ sai nửa nhưng vẩn ráng làm vì đồng tiền bát gạo
Bạn nói đúng đi xkld thì tụi nó ép vcl luôn k làm thì không được mà làm rồi thì việc đó là của mình luôn
 
Có những ngày đi làm mà cảm giác như mình chỉ đang tồn tại giữa bốn bức tường, màn hình máy tính và những deadline nối tiếp nhau không kịp thở. Sáng chen chúc giờ cao điểm, tối về khi thành phố đã lên đèn, lương thì vừa đủ sống còn ước mơ thì phải xếp sau chữ “ổn định”. Nhiều lúc mệt mỏi, muốn buông xuôi, nhưng rồi lại tự nhủ: thôi thì cố thêm chút nữa, vì sau tất cả, mình vẫn đang từng ngày trưởng thành, dù chậm nhưng không đứng yên
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]