dan_choi_khong_tien
Member
Chào lũ chúng mày,
Trên diễn đàn chả ai biết lớn - ít tuổi hơn ai, nên thôi tao xưng "tao - chúng mày" cho nó thân mật, vì tao coi chúng mày là anh em cùng cảnh ngộ, chứ tao không dạy đời bố con thằng nào cả.
Trưa vừa đi liên hoan với đối tác, vẫn hơi phê phê, ra quán làm điếu thuốc với ly đen đá thì thấy bàn bên cạnh có mấy thằng than thở "xa bờ", "bể nợ", "tìm chỗ trốn tết", tao bỗng thấy hình ảnh của tao ngày xưa trong đấy.
Chắc trong này cũng có nhiều thằng như vậy.
Tao biết, tầm này chúng mày đang như ngồi trên đống lửa. Nhìn người ta sắm đào, sắm mai, còn chúng mày thì chỉ canh điện thoại xem chủ nợ có réo không, hay tối nay con lô con đề, chờ cuối tuần xem kèo rung có nổ để gỡ lại cái bánh chưng không.
1. Tao của 6 năm trước: Nhục hơn một con chó. Cách đây 6 năm, tao cũng như chúng mày. Tao có công việc ngon, vợ đẹp con khôn. Ông bà già cũng cho vợ chồng tao 2 căn nhà, tao cho thuê. Thu nhập cả gia đình rủng rỉnh để cuối tuần đưa vợ con đi ăn uống và tụ tập với các anh em chiến hữu. Nhưng dính vào cái món bóng bánh này, tao bay sạch. Từ đánh vui vài lít cafe, tao cay cú muốn gỡ. Tao cắm xe, cắm sổ đỏ ông bà già, vay nặng lãi.
Đỉnh điểm là cái Tết năm 2018. Chiều 30 Tết, vợ tao bế con về ngoại, để lại tờ đơn ly dị trên bàn. Chủ nợ thì tạt sơn đầy cổng. Tao trốn chui trốn lủi, đêm 30 tết của tao là gói mỳ tôm và 4 bức tường lạnh lẽo. Lúc đó tao nghĩ: "Chết mẹ đi cho rảnh nợ".
Nhưng tao hèn, tao đéo dám chết. Và may mà tao đéo chết.
2. Tao đã làm lại như thế nào? Sau cái Tết nhục nhã ấy, tao tỉnh ngộ. Tao nhận ra: Nhà cái nó đéo sợ mày đỏ, nó chỉ sợ mày bền. Còn mày tất tay là mày chết.
Tao bỏ thổ đu, vào Xì Goòng đi làm lại. Anh em cũng giới thiệu cho tao làm trưởng phòng kinh doanh của một công ty vật liệu xây dựng, tối rảnh tao bật app làm shipper. Kiếm từng đồng tiền lẻ dính đầy mồ hôi.
Tao vẫn soi kèo, vẫn chém gió với chúng mày trên này. Nhưng tâm thế tao khác. Tao là người chơi hệ "đầu tư", đéo phải con bạc khát nước.
4. Lời khuyên chân thành cho chúng mày
Nghe tao này mấy anh em:
Đừng có dại dột mà làm liều. Còn người là còn của.Thằng nào thấy tao nói đúng thì comment một câu, anh em mình cùng chúc nhau cái Tết bình an.
Tao, một thằng từng nát hơn cứt.
Trên diễn đàn chả ai biết lớn - ít tuổi hơn ai, nên thôi tao xưng "tao - chúng mày" cho nó thân mật, vì tao coi chúng mày là anh em cùng cảnh ngộ, chứ tao không dạy đời bố con thằng nào cả.
Trưa vừa đi liên hoan với đối tác, vẫn hơi phê phê, ra quán làm điếu thuốc với ly đen đá thì thấy bàn bên cạnh có mấy thằng than thở "xa bờ", "bể nợ", "tìm chỗ trốn tết", tao bỗng thấy hình ảnh của tao ngày xưa trong đấy.
Chắc trong này cũng có nhiều thằng như vậy.
Tao biết, tầm này chúng mày đang như ngồi trên đống lửa. Nhìn người ta sắm đào, sắm mai, còn chúng mày thì chỉ canh điện thoại xem chủ nợ có réo không, hay tối nay con lô con đề, chờ cuối tuần xem kèo rung có nổ để gỡ lại cái bánh chưng không.
1. Tao của 6 năm trước: Nhục hơn một con chó. Cách đây 6 năm, tao cũng như chúng mày. Tao có công việc ngon, vợ đẹp con khôn. Ông bà già cũng cho vợ chồng tao 2 căn nhà, tao cho thuê. Thu nhập cả gia đình rủng rỉnh để cuối tuần đưa vợ con đi ăn uống và tụ tập với các anh em chiến hữu. Nhưng dính vào cái món bóng bánh này, tao bay sạch. Từ đánh vui vài lít cafe, tao cay cú muốn gỡ. Tao cắm xe, cắm sổ đỏ ông bà già, vay nặng lãi.
Đỉnh điểm là cái Tết năm 2018. Chiều 30 Tết, vợ tao bế con về ngoại, để lại tờ đơn ly dị trên bàn. Chủ nợ thì tạt sơn đầy cổng. Tao trốn chui trốn lủi, đêm 30 tết của tao là gói mỳ tôm và 4 bức tường lạnh lẽo. Lúc đó tao nghĩ: "Chết mẹ đi cho rảnh nợ".
Nhưng tao hèn, tao đéo dám chết. Và may mà tao đéo chết.
2. Tao đã làm lại như thế nào? Sau cái Tết nhục nhã ấy, tao tỉnh ngộ. Tao nhận ra: Nhà cái nó đéo sợ mày đỏ, nó chỉ sợ mày bền. Còn mày tất tay là mày chết.
Tao bỏ thổ đu, vào Xì Goòng đi làm lại. Anh em cũng giới thiệu cho tao làm trưởng phòng kinh doanh của một công ty vật liệu xây dựng, tối rảnh tao bật app làm shipper. Kiếm từng đồng tiền lẻ dính đầy mồ hôi.
- Tao có bỏ hẳn bóng bánh không? ĐÉO. Nói thật là cái máu cờ bạc nó ngấm vào tủy rồi, khó bỏ lắm. (Tao bắt đầu biết đánh đề từ năm lớp 9).
- Nhưng tao thay đổi cách chơi. Tao coi nó là GIẢI TRÍ.
- Thắng thì tao rút ra dẫn anh em đi nhậu, mua quà cho con.
- Thua thì tao coi như tháng đó tao làm rơi mất tiền, tao NHỊN, tháng sau chơi tiếp. Tuyệt đối đéo vay mượn để gỡ.
Tao vẫn soi kèo, vẫn chém gió với chúng mày trên này. Nhưng tâm thế tao khác. Tao là người chơi hệ "đầu tư", đéo phải con bạc khát nước.
4. Lời khuyên chân thành cho chúng mày
Nghe tao này mấy anh em:
- Bóng bánh là đầu tư, mà đã đầu tư là phải có ĐIỂM DỪNG: Đừng bao giờ chơi bằng tiền cơm, tiền sữa của con. Chỉ chơi bằng số tiền mà nếu mất đi, mày vẫn sống nhăn răng.
- Bỏ ngay cái tư duy "gỡ": Mày càng gỡ, mày càng chết. Đang đen thì tắt máy đi ngủ, ra công viên chạy bộ. Đừng cố đấm ăn xôi với nhà cái.
- Đừng để mất gia đình: Tiền mất có thể kiếm lại, chứ niềm tin của vợ con, cha mẹ mất đi là đéo bao giờ lấy lại được đâu. Như tao đây này, giờ có tiền cũng đéo mua lại được bữa cơm gia đình trọn vẹn.
Đừng có dại dột mà làm liều. Còn người là còn của.Thằng nào thấy tao nói đúng thì comment một câu, anh em mình cùng chúc nhau cái Tết bình an.
Tao, một thằng từng nát hơn cứt.