Fußballfan
Member
Liverpool dưới thời HLV Arne Slot đang trải qua một giai đoạn đầy bất ổn, nhưng điều khiến cộng đồng CĐV lo lắng không chỉ nằm ở kết quả trên sân mà còn ở cách nhà cầm quân người Hà Lan đối xử với chính những trụ cột của đội bóng. Khi một HLV mới đến, thay đổi là điều tất yếu. Tuy nhiên, khi sự thay đổi ấy đi kèm với cảm giác “lạnh tay” và thiếu tôn trọng công thần, nó rất dễ trở thành mồi lửa cho khủng hoảng phòng thay đồ.

Trường hợp của Mohamed Salah là ví dụ rõ ràng nhất. Việc một biểu tượng của Liverpool bị cho ngồi dự bị trọn 90 phút trong một trận đấu quan trọng, không chấn thương, không thông báo trước, đã khiến chính Salah phải công khai bày tỏ sự thất vọng. Đây là điều hiếm thấy trong suốt nhiều năm anh khoác áo The Kop. Với một cầu thủ từng gánh đội trong giai đoạn đỉnh cao và góp công lớn vào chức vô địch lịch sử, cách xử lý của Arne Slot chẳng khác nào một thông điệp lạnh lùng: không ai là bất khả xâm phạm. Vấn đề là, liệu đây là sự khẳng định quyền lực cần thiết, hay là bước đi thiếu khôn ngoan khiến phòng thay đồ bắt đầu rạn nứt?

Federico Chiesa cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Được kỳ vọng rất nhiều khi cập bến Anfield, nhưng thời gian thi đấu của cầu thủ người Ý tại Premier League lại ít đến khó tin. Mỗi lần được trao cơ hội, Chiesa đều chơi với tinh thần cao, sẵn sàng lăn xả, thậm chí có những khoảnh khắc cứu thua mang tính bước ngoặt. Thế nhưng sau những lời khen xã giao trên họp báo, anh vẫn tiếp tục biến mất khỏi đội hình chính. Trong bối cảnh Liverpool khát khao những cầu thủ dám tạo đột biến, việc Chiesa bị “đóng băng” khiến nhiều người không khỏi đặt câu hỏi về cách dùng người của Slot.

Wataru Endo là một trường hợp khác gây tranh cãi. Dưới thời Jurgen Klopp, tiền vệ người Nhật từng là mắt xích quan trọng giúp Liverpool cân bằng giữa tấn công và phòng ngự. Nhưng hiện tại, khi hàng thủ liên tục mắc sai lầm và đặc biệt yếu ở các tình huống cố định, Endo lại gần như bị lãng quên. Việc không sử dụng một tiền vệ phòng ngự đúng nghĩa trong bối cảnh đội bóng cần sự chắc chắn khiến nhiều CĐV cảm thấy khó hiểu, thậm chí cho rằng Arne Slot đang tự làm khó chính mình vì sự cứng nhắc trong triết lý.

Dominik Szoboszlai cũng không tránh khỏi cảnh “hy sinh”. Từ một tiền vệ tấn công giàu năng lượng, thường xuyên tạo đột biến ở vai trò số 10, anh bị kéo ra khỏi vị trí sở trường để đá cánh hoặc đảm nhiệm những vai trò không phù hợp. Trong khi đó, Florian Wirtz lại được ưu ái tuyệt đối dù phong độ chưa tương xứng. Điều này làm dấy lên nghi ngờ rằng Slot đang sắp xếp đội hình dựa trên giá trị và danh tiếng của bản hợp đồng, thay vì sự hiệu quả thực tế trên sân.

Ngay cả Andy Robertson, một trong những hậu vệ trái hay nhất Premier League trong gần một thập kỷ, cũng bất ngờ trở thành kép phụ. Dù mỗi lần vào sân vẫn thể hiện đẳng cấp và kinh nghiệm vượt trội, Robertson vẫn phải nhường chỗ cho một cầu thủ trẻ đang sa sút phong độ. Việc gạt bỏ một thủ lĩnh giàu kinh nghiệm trong giai đoạn đội bóng bất ổn bị xem là quyết định thiếu công bằng và tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Khi nhìn tổng thể, vấn đề không còn nằm ở một hay hai cá nhân. Khi Salah bất mãn, Endo bị lãng quên, Szoboszlai mất sự thoải mái và Robertson đánh mất vai trò thủ lĩnh, rõ ràng Liverpool đang đối mặt với câu chuyện lớn hơn chiến thuật. Đó là câu chuyện về quản trị con người. Arne Slot có thể đang cố xây dựng một Liverpool mới theo triết lý của riêng mình, nhưng câu hỏi lớn là: ông đang xây dựng tương lai, hay đang tự tay đốt đi những cây cầu của hiện tại? Và nếu kết quả không sớm cải thiện, ai sẽ là cái tên tiếp theo phải ngồi ngoài trong im lặng?

Trường hợp của Mohamed Salah là ví dụ rõ ràng nhất. Việc một biểu tượng của Liverpool bị cho ngồi dự bị trọn 90 phút trong một trận đấu quan trọng, không chấn thương, không thông báo trước, đã khiến chính Salah phải công khai bày tỏ sự thất vọng. Đây là điều hiếm thấy trong suốt nhiều năm anh khoác áo The Kop. Với một cầu thủ từng gánh đội trong giai đoạn đỉnh cao và góp công lớn vào chức vô địch lịch sử, cách xử lý của Arne Slot chẳng khác nào một thông điệp lạnh lùng: không ai là bất khả xâm phạm. Vấn đề là, liệu đây là sự khẳng định quyền lực cần thiết, hay là bước đi thiếu khôn ngoan khiến phòng thay đồ bắt đầu rạn nứt?

Federico Chiesa cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Được kỳ vọng rất nhiều khi cập bến Anfield, nhưng thời gian thi đấu của cầu thủ người Ý tại Premier League lại ít đến khó tin. Mỗi lần được trao cơ hội, Chiesa đều chơi với tinh thần cao, sẵn sàng lăn xả, thậm chí có những khoảnh khắc cứu thua mang tính bước ngoặt. Thế nhưng sau những lời khen xã giao trên họp báo, anh vẫn tiếp tục biến mất khỏi đội hình chính. Trong bối cảnh Liverpool khát khao những cầu thủ dám tạo đột biến, việc Chiesa bị “đóng băng” khiến nhiều người không khỏi đặt câu hỏi về cách dùng người của Slot.

Wataru Endo là một trường hợp khác gây tranh cãi. Dưới thời Jurgen Klopp, tiền vệ người Nhật từng là mắt xích quan trọng giúp Liverpool cân bằng giữa tấn công và phòng ngự. Nhưng hiện tại, khi hàng thủ liên tục mắc sai lầm và đặc biệt yếu ở các tình huống cố định, Endo lại gần như bị lãng quên. Việc không sử dụng một tiền vệ phòng ngự đúng nghĩa trong bối cảnh đội bóng cần sự chắc chắn khiến nhiều CĐV cảm thấy khó hiểu, thậm chí cho rằng Arne Slot đang tự làm khó chính mình vì sự cứng nhắc trong triết lý.

Dominik Szoboszlai cũng không tránh khỏi cảnh “hy sinh”. Từ một tiền vệ tấn công giàu năng lượng, thường xuyên tạo đột biến ở vai trò số 10, anh bị kéo ra khỏi vị trí sở trường để đá cánh hoặc đảm nhiệm những vai trò không phù hợp. Trong khi đó, Florian Wirtz lại được ưu ái tuyệt đối dù phong độ chưa tương xứng. Điều này làm dấy lên nghi ngờ rằng Slot đang sắp xếp đội hình dựa trên giá trị và danh tiếng của bản hợp đồng, thay vì sự hiệu quả thực tế trên sân.

Ngay cả Andy Robertson, một trong những hậu vệ trái hay nhất Premier League trong gần một thập kỷ, cũng bất ngờ trở thành kép phụ. Dù mỗi lần vào sân vẫn thể hiện đẳng cấp và kinh nghiệm vượt trội, Robertson vẫn phải nhường chỗ cho một cầu thủ trẻ đang sa sút phong độ. Việc gạt bỏ một thủ lĩnh giàu kinh nghiệm trong giai đoạn đội bóng bất ổn bị xem là quyết định thiếu công bằng và tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Khi nhìn tổng thể, vấn đề không còn nằm ở một hay hai cá nhân. Khi Salah bất mãn, Endo bị lãng quên, Szoboszlai mất sự thoải mái và Robertson đánh mất vai trò thủ lĩnh, rõ ràng Liverpool đang đối mặt với câu chuyện lớn hơn chiến thuật. Đó là câu chuyện về quản trị con người. Arne Slot có thể đang cố xây dựng một Liverpool mới theo triết lý của riêng mình, nhưng câu hỏi lớn là: ông đang xây dựng tương lai, hay đang tự tay đốt đi những cây cầu của hiện tại? Và nếu kết quả không sớm cải thiện, ai sẽ là cái tên tiếp theo phải ngồi ngoài trong im lặng?