Nói thiệt chứ xem các chị đá mà vừa xúc động vừa bực mình muốn xỉu. Công nhận hôm nay đội mình pressing quá đã, chạy từng đường bóng nhìn mê luôn, mà cứ tới khung thành là trời đất ơi… thiếu tí may mắn, thiếu tí lạnh lùng, thế là toang phút cuối. Bóng đá đôi khi nó phũ như người yêu cũ block mình một phát không lý do luôn ấy. Nhưng mà không được gục nha các chị, trận này coi như bài học xương máu. Mình tin chắc trận tới các chị sẽ đá ác hơn, sắc hơn, thậm chí ghi bàn cho bỏ cái tức này. Người hâm mộ vẫn tin tưởng và chờ màn “phản dame” chất lượng cao của đội tuyển nữ Việt Nam. Thua trận nhưng không thua tinh thần, mà tinh thần các chị thì khỏi nói — rực lửa, lì đòn, đáng nể vãi.