Romeo33
Active member
Nhìn qua, đây chỉ là một bức tường gạch cũ kỹ trong con ngõ nhỏ, rêu phong bám đầy, xe máy dựng tạm bên cạnh. Nhưng trong câu chuyện bất động sản Hà Nội, nó có thể “đáng giá” cả một tỷ đồng chỉ vì nằm trên mảnh đất vài mét mặt tiền, đủ để tách sổ, đủ để xây một căn “nhà ống” mới tinh trong tương lai.
Giá đất tăng từng năm, từng quý, đến mức một bức tường bình thường cũng trở thành “tài sản triệu đô theo đơn vị… ngõ nhỏ”. Trong khi đó, thu nhập của phần lớn người trẻ tăng rất chậm. Sau 10–15 năm đi làm, nhiều người vẫn loay hoay với bài toán: tích cóp cả đời vẫn không bằng một lần thị trường “nhảy giá”.
Ở các thành phố lớn, câu chuyện “cả đời làm thuê cũng không mua nổi nhà” không còn là than vãn cho vui, mà là thực tế. Người có đất, có nhà cũ, bỗng chốc trở thành “tỉ phú trên giấy”; người đi thuê, dù chăm chỉ tới mấy, vẫn mãi đứng ngoài giấc mơ an cư.
Bức tường 1 tỷ ở Hà Nội vì thế không chỉ là góc phố lạ mắt trên mạng xã hội. Nó là biểu tượng cho một thời kỳ mà bất động sản leo dốc, còn thu nhập người làm công ăn lương chạy bộ… tại chỗ.

Nói thật là theo tôi nếu chỉ vì công việc mà bắt buộc phải ở lại HN làm thì có thể thuê nhà, làm một thời gian chán thì về quê sống. Sống ở quê nói gì nói vẫn là thiên đường, còn phố thị chỉ là nơi bắt buộc vì công việc, chứ đéo đáng sống bằng ở quê. Đéo hiểu sao cứ phải cố sống cố chết mua làm gì trong khi ko có khả năng, rồi lại vay mượn nợ lần, khổ sở. Đéo hiểu kiểu gì