Fußballfan
Member
Hai trận. Hai chiến thắng trước Man City và Arsenal. Chừng đó là đủ để cảm xúc của fan MU bùng nổ – và cũng đủ nguy hiểm để Manchester United phạm thêm một sai lầm lịch sử nếu để cảm xúc dẫn đường. Michael Carrick xứng đáng được khen ngợi, nhưng không xứng đáng được trao cả tương lai của MU chỉ vì hai tuần trăng mật.

Carrick đến, dọn dẹp đống hỗn loạn mà Ruben Amorim để lại, làm những điều cơ bản: trả cầu thủ về đúng vị trí, đá đơn giản hơn, bớt giáo điều. Thế là MU lập tức trông “ổn” hơn. Nhưng cần nói thẳng: ổn không đồng nghĩa với đúng, và càng không đồng nghĩa với đủ tầm vô địch. Những gì Carrick mang lại là sự nhẹ nhõm, không phải nền móng lâu dài.

MU từng bị mắc kẹt chính xác trong cái bẫy này. Năm 2018, Ole Gunnar Solskjaer tạo ra hiệu ứng tương tự: đội bóng đá bốc, fan phấn khích, ban lãnh đạo vội vàng ký hợp đồng dài hạn. Kết quả? MU không sụp đổ, nhưng chết mòn trong sự tầm thường, không bao giờ thực sự chạm tay vào cuộc đua vô địch. Quan trọng hơn, họ đánh mất cơ hội bổ nhiệm những HLV đẳng cấp thực sự.

Lần này, kịch bản ấy đang lặp lại gần như y hệt. Cảm xúc lấn át lý trí. “Chất MU” được nhắc lại như một tấm bùa hộ mệnh. Nhưng bóng đá đỉnh cao không vận hành bằng hoài niệm. Gary Neville nói thẳng: không nên có bất kỳ sự cân nhắc nào về việc bổ nhiệm Carrick. Roy Keane còn lạnh lùng hơn: MU cần HLV biết vô địch, không phải HLV biết làm cầu thủ vui.

Trong khi đó, những cái tên cỡ Luis Enrique đang sẵn sàng cho thử thách mới. Bổ nhiệm Carrick lúc này chẳng khác nào đóng sập cánh cửa chiến lược, để đổi lấy vài tháng cảm giác dễ chịu.

Carrick đã làm tốt vai trò “bác sĩ cấp cứu”. Nhưng MU không cần thêm một liều thuốc giảm đau. Họ cần một ca phẫu thuật lớn. Và nếu ban lãnh đạo MU lại chọn cảm xúc thay vì tầm nhìn, thì đừng ngạc nhiên khi vài năm nữa, người ta lại phải viết thêm một bài: “Giá như MU đừng vội tin vào tuần trăng mật.”

Carrick đến, dọn dẹp đống hỗn loạn mà Ruben Amorim để lại, làm những điều cơ bản: trả cầu thủ về đúng vị trí, đá đơn giản hơn, bớt giáo điều. Thế là MU lập tức trông “ổn” hơn. Nhưng cần nói thẳng: ổn không đồng nghĩa với đúng, và càng không đồng nghĩa với đủ tầm vô địch. Những gì Carrick mang lại là sự nhẹ nhõm, không phải nền móng lâu dài.

MU từng bị mắc kẹt chính xác trong cái bẫy này. Năm 2018, Ole Gunnar Solskjaer tạo ra hiệu ứng tương tự: đội bóng đá bốc, fan phấn khích, ban lãnh đạo vội vàng ký hợp đồng dài hạn. Kết quả? MU không sụp đổ, nhưng chết mòn trong sự tầm thường, không bao giờ thực sự chạm tay vào cuộc đua vô địch. Quan trọng hơn, họ đánh mất cơ hội bổ nhiệm những HLV đẳng cấp thực sự.

Lần này, kịch bản ấy đang lặp lại gần như y hệt. Cảm xúc lấn át lý trí. “Chất MU” được nhắc lại như một tấm bùa hộ mệnh. Nhưng bóng đá đỉnh cao không vận hành bằng hoài niệm. Gary Neville nói thẳng: không nên có bất kỳ sự cân nhắc nào về việc bổ nhiệm Carrick. Roy Keane còn lạnh lùng hơn: MU cần HLV biết vô địch, không phải HLV biết làm cầu thủ vui.

Trong khi đó, những cái tên cỡ Luis Enrique đang sẵn sàng cho thử thách mới. Bổ nhiệm Carrick lúc này chẳng khác nào đóng sập cánh cửa chiến lược, để đổi lấy vài tháng cảm giác dễ chịu.

Carrick đã làm tốt vai trò “bác sĩ cấp cứu”. Nhưng MU không cần thêm một liều thuốc giảm đau. Họ cần một ca phẫu thuật lớn. Và nếu ban lãnh đạo MU lại chọn cảm xúc thay vì tầm nhìn, thì đừng ngạc nhiên khi vài năm nữa, người ta lại phải viết thêm một bài: “Giá như MU đừng vội tin vào tuần trăng mật.”