Tâm sự Kỷ niệm BỰA nhất mà các bác khi còn là học sinh

Lượt xem: 814
Nhiều lắm, mỗi độ tuổi có những trò nghịch nhất định.
- Từ đằng sau kéo dây nịt ngực của tụi con gái rồi thả ra :LOL:
- Vo giấy thành 1 cục tròn, bôi bút tẩy lên, ném về phía thằng nào mặc áo màu :cool:
- Tìm được vị trí rất đẹp nhìn sang phòng tắm của KTX nữ. Thu tiền mấy thằng tò mò :devilish:
 
Hôm đó trời nóng như đổ lửa, quạt thì hỏng, cả lớp uể oải chẳng ai muốn làm bài. Cô giáo bước vào, nghiêm như đi chấm thi đại học, phát bài kiểm tra xong ngồi xuống bàn giáo viên. Lẽ ra mọi chuyện sẽ bình thường… cho đến khi cái ghế cô ngồi kêu một tiếng “rụp!” rồi bị… gãy chân.
Cả lớp đang im phăng phắc thì đồng loạt ngước lên. Cô thì chưa té vì vẫn bám được cạnh bàn, nhưng cái ghế thì nằm chết dí dưới sàn. Không ai dám bật cười, trừ thằng bạn t bàn cuối – đứa nổi tiếng “bựa” trong lớp – lỡ bật ra tiếng “hự hự” như đang cố nén cười.
Cô quay xuống nhìn, cả lớp nín thở.
Nhưng chuyện chưa dừng ở đó.
Huy cuống quá, bê nguyên cái ghế dự phòng lên đưa cô, ai dè trên mặt ghế có đúng một dòng chữ “Ghế chỉ dành cho chủ tịch lớp – người khác ngồi sập ráng chịu” do chính bạn t ghi hôm trước để troll thằng lớp trưởng.
Cả lớp nhìn, cô nhìn, bạn t đứng cứng như tượng.
Rồi… cô bật cười. Cả lớp cười theo, cười đến mức quên luôn bài kiểm tra. Cuối cùng, cô cho hoãn kiểm tra và phạt nó viết kiểm điểm… trong tiếng cười của nguyên lớp.
Đến giờ mỗi lần họp lớp, nhắc lại ai cũng lăn ra cười. Còn nó thì vẫn bị gọi là “chủ tịch ghế sập” suốt nhiều năm sau.
 
Khi tôi còn là sinh viên, tôi cũng ko biết tại sao lúc đó mình lầy dữ lắm luôn, ta nói quậy tới bến cùng đám bạn thân, ko quán nào tiệm cà phê nào mà tụi tui bỏ qua còn có những chuyến du lịch cùng nhau toàn chấn động không, kỉ niệm đi theo chúng ta mãi mãi ko bao giờ quên
 
Nhiều lắm, mỗi độ tuổi có những trò nghịch nhất định.
- Từ đằng sau kéo dây nịt ngực của tụi con gái rồi thả ra :LOL:
- Vo giấy thành 1 cục tròn, bôi bút tẩy lên, ném về phía thằng nào mặc áo màu :cool:
- Tìm được vị trí rất đẹp nhìn sang phòng tắm của KTX nữ. Thu tiền mấy thằng tò mò :devilish:
Khắm thế bác, mình ghi nhận ý 1 vs ý 2 nhé =))
 
Khi tôi còn là sinh viên, tôi cũng ko biết tại sao lúc đó mình lầy dữ lắm luôn, ta nói quậy tới bến cùng đám bạn thân, ko quán nào tiệm cà phê nào mà tụi tui bỏ qua còn có những chuyến du lịch cùng nhau toàn chấn động không, kỉ niệm đi theo chúng ta mãi mãi ko bao giờ quên
Cho ví dụ được không thím
 
Xưa đi học đúng môn không thích là auto giả bệnh mệt xin mẹ nghỉ học kkkk vậy mẹ cũng choaaa mà mẹ còn thân với thầy giám thị lun chứ
 
Hôm đó trời nóng như đổ lửa, quạt thì hỏng, cả lớp uể oải chẳng ai muốn làm bài. Cô giáo bước vào, nghiêm như đi chấm thi đại học, phát bài kiểm tra xong ngồi xuống bàn giáo viên. Lẽ ra mọi chuyện sẽ bình thường… cho đến khi cái ghế cô ngồi kêu một tiếng “rụp!” rồi bị… gãy chân.
Cả lớp đang im phăng phắc thì đồng loạt ngước lên. Cô thì chưa té vì vẫn bám được cạnh bàn, nhưng cái ghế thì nằm chết dí dưới sàn. Không ai dám bật cười, trừ thằng bạn t bàn cuối – đứa nổi tiếng “bựa” trong lớp – lỡ bật ra tiếng “hự hự” như đang cố nén cười.
Cô quay xuống nhìn, cả lớp nín thở.
Nhưng chuyện chưa dừng ở đó.
Huy cuống quá, bê nguyên cái ghế dự phòng lên đưa cô, ai dè trên mặt ghế có đúng một dòng chữ “Ghế chỉ dành cho chủ tịch lớp – người khác ngồi sập ráng chịu” do chính bạn t ghi hôm trước để troll thằng lớp trưởng.
Cả lớp nhìn, cô nhìn, bạn t đứng cứng như tượng.
Rồi… cô bật cười. Cả lớp cười theo, cười đến mức quên luôn bài kiểm tra. Cuối cùng, cô cho hoãn kiểm tra và phạt nó viết kiểm điểm… trong tiếng cười của nguyên lớp.
Đến giờ mỗi lần họp lớp, nhắc lại ai cũng lăn ra cười. Còn nó thì vẫn bị gọi là “chủ tịch ghế sập” suốt nhiều năm sau.
TH này phải của thím không, sao tui đọc thấy giống văn mẫu dị thím
 
Kỷ niệm bựa nhất thời học sinh chắc là trốn tiết với lũ bạn, chạy chưa kịp thở đã bị thầy bắt gặp. Vừa sợ vừa buồn cười, tới giờ nghĩ lại vẫn thấy đó là thời thanh xuân khó quên.
 
hhh kỷ niệm bựa thì nhiều lắm
hay chơi mấy cái trò mà kéo dây nịt ngực của bọn con gái á xong thả ra
rồi nào là lấy bút tẩy xong tô vào tờ giấy vo tròn lại nèm ra đằng sau cho thằng đằng sau nó chụp này
móc rỉ múi bôi vào vở thằng ngồi kế bên hhh nhiều lắm mà kể hog có hết nghĩ thời đi học lại nhớ ghê
 
Cơn gió lành lạnh khẽ len lõi vào người tôi. Cái cảm giác nhớ một người là như vậy sao. Cuộc dời quả thật có nhiều chuyện đáng buồn. Khi tôi nhận ra giá tri của những người xung quanh thì dường như nó đã muộn. Có lẽ những kỷ niện cuối cùng của tôi và bạn sẽ chỉ còn trong quá khứ, sẽ để lại cho tôi những nỗi nhớ mỗi đêm dài
 
Ngày xưa lúc đi học. Tôi từng tán cả giáo viên. Cô giáo bằng tuổi xinh vãi cức. Tán xong cô không đồng ý thế là t mất học luôn mấy ní:((
 
trốn mẹ đi học từ 12g mà net ngược hướng nhà ra trường phải chạy ra đồng đi chui lủi rồi lúc về không nhớ đường đứng giữa đòng khóc :)
 
Cơn gió lành lạnh khẽ len lõi vào người tôi. Cái cảm giác nhớ một người là như vậy sao. Cuộc dời quả thật có nhiều chuyện đáng buồn. Khi tôi nhận ra giá tri của những người xung quanh thì dường như nó đã muộn. Có lẽ những kỷ niện cuối cùng của tôi và bạn sẽ chỉ còn trong quá khứ, sẽ để lại cho tôi những nỗi nhớ mỗi đêm dài
Gì vậy thím, nhắn liên quan ghê =))
 
hhh kỷ niệm bựa thì nhiều lắm
hay chơi mấy cái trò mà kéo dây nịt ngực của bọn con gái á xong thả ra
rồi nào là lấy bút tẩy xong tô vào tờ giấy vo tròn lại nèm ra đằng sau cho thằng đằng sau nó chụp này
móc rỉ múi bôi vào vở thằng ngồi kế bên hhh nhiều lắm mà kể hog có hết nghĩ thời đi học lại nhớ ghê
Thím giống tui thế, đợt còn học cấp 2 ưa móc shiiiit mũi chét dưới gầm bàn, rồi mấy đứa kia bị dính =))
 
Ngày xưa lúc đi học. Tôi từng tán cả giáo viên. Cô giáo bằng tuổi xinh vãi cức. Tán xong cô không đồng ý thế là t mất học luôn mấy ní:((
Ngon vậy bác, hồi xưa đi học, mấy cô giáo thực tập nhìn ngon vãi, đi gần gần có mùi gì thơm khó tả lắm
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]