done
Active member
Manchester United bước vào cuộc tiếp đón Everton với tâm thế tự tin và kỳ vọng lớn. Trên khán đài Old Trafford, hàng vạn CĐV chờ đợi một chiến thắng tưng bừng để đánh dấu cột mốc tròn một năm Ruben Amorim nắm quyền, đặc biệt trong bối cảnh đối thủ đang ngụp lặn ở nhóm cuối bảng. Thế nhưng, thay vì một buổi tiệc bóng đá rực rỡ, những người yêu mến Quỷ đỏ đã phải chứng kiến một màn trình diễn khó chấp nhận, kết thúc bằng thất bại 0-1 đầy sốc trong thế hơn người gần 80 phút.
Lợi thế sớm nhưng không biết tận dụng
Kịch bản thuận lợi đến với MU ngay từ phút 13, khi Idrissa Gueye nhận thẻ đỏ trực tiếp sau tình huống vào bóng nguy hiểm và va chạm mạnh khiến Everton chỉ còn 10 người. Từ khoảnh khắc ấy, nhiều người tin rằng trận đấu sẽ sớm “ngã ngũ”, với thế trận một chiều nghiêng về đội chủ nhà.
Old Trafford bắt đầu rộn ràng, CĐV đứng bật dậy hò reo, tin rằng bàn thắng sẽ đến chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhưng mọi thứ đi theo hướng ngược lại hoàn toàn.
Kiểm soát bóng áp đảo, nhưng vô hại
MU nắm giữ hơn 80% thời lượng bóng trong hiệp hai, dồn ép liên tục và tạo ra hàng loạt cơ hội. Chỉ số xG của họ vượt trội, minh chứng cho lượng tình huống nguy hiểm được tạo ra. Tuy nhiên, điều còn thiếu chính là sự sắc bén – yếu tố mà một đội bóng lớn buộc phải sở hữu trong những trận đấu như thế này.
Joshua Zirkzee, tân binh được kỳ vọng, có ít nhất hai cơ hội dứt điểm trống trải nhưng xử lý thiếu quyết đoán. Bruno Fernandes cũng có cú sút ở cự ly thuận lợi nhưng lại đưa bóng đi chệch cột trong sự tiếc nuối.
Những pha đánh biên, sút xa, phối hợp trung lộ… tất cả đều hoặc bị hàng thủ Everton chặn đứng, hoặc bị thủ môn Jordan Pickford hóa giải. Dù thi đấu với 10 người, Everton trình diễn một hệ thống phòng ngự tuyệt đối kỷ luật, lăn xả và tập trung, khiến mọi nỗ lực của MU trở nên vô nghĩa.
Cú đấm chí mạng từ một tình huống hiếm hoi
Bóng đá đôi khi tàn nhẫn. Khi MU miệt mài tấn công nhưng không thể ghi bàn, Everton chỉ cần một tình huống phản công nhanh để kết liễu đối thủ.
Phút cuối trận, từ pha tổ chức thoát pressing hiếm hoi, đội khách tung đường chuyền sắc bén xé toang tuyến phòng ngự MU. Một cú dứt điểm lạnh lùng sau đó khiến khung thành Quỷ đỏ rung lên, biến Old Trafford trở thành “nhà hát của sự câm lặng”.
Toàn bộ cầu trường sững sờ. Các cầu thủ MU cúi đầu, còn các CĐV chỉ biết ôm đầu thất vọng.
Ngày kỷ niệm hóa thảm họa của HLV Amorim
Trận đấu này đáng lẽ là dịp để HLV Ruben Amorim nhìn lại hành trình 12 tháng tại Manchester United với niềm tự hào. Thay vào đó, nó biến thành một dấu mốc đau đớn.
Thua ngay trên sân nhà, trong thế hơn người, trước đối thủ đang khủng hoảng – đó là kết quả khó có thể biện minh. Không ít CĐV rời sân trước khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, biểu hiện rõ ràng sự thất vọng và mất kiên nhẫn.
Dưới triều đại Amorim, MU đã bị loại khỏi Champions League, Europa League và League Cup. Ngoại hạng Anh là đấu trường duy nhất còn lại để họ níu giữ hy vọng, nhưng những thất bại kiểu này khiến mục tiêu lọt vào top đầu trở nên xa vời hơn bao giờ hết.
Vấn đề nằm ở đâu?
Lối chơi kiểm soát bóng mà Amorim xây dựng giúp MU tạo thế trận áp đảo, nhưng khả năng chuyển hóa cơ hội đang là bài toán nan giải. Đội bóng thiếu một sát thủ thực thụ trước khung thành, thiếu sự đột biến cá nhân và thiếu luôn cả bản lĩnh trong những thời điểm quyết định.
Một đội bóng lớn không thể chỉ dừng lại ở việc kiểm soát bóng đẹp mắt mà không ghi được bàn. Và thất bại trước Everton chính là lời cảnh tỉnh rõ ràng nhất.
Tương lai mờ mịt nếu không thay đổi
Những tiếng la ó, những ánh mắt thất vọng và bầu không khí nặng nề sau trận đấu phản ánh chính xác cảm xúc của người hâm mộ. MU đang ở ngã rẽ nguy hiểm: hoặc thay đổi mạnh mẽ, hoặc tiếp tục chìm sâu trong khủng hoảng.
Ngày kỷ niệm một năm của HLV Amorim – thay vì rực rỡ và hy vọng – đã trở thành một nỗi ám ảnh, một dấu mốc buồn khó quên trong lịch sử đội bóng.
Old Trafford đã từng là nơi mang lại những giấc mơ. Nhưng đêm nay, nó chỉ còn lại sự im lặng và thất vọng.
Sửa lần cuối:
