giautrong1dem
Khán giả
Tôi viết thư này nhờ mọi người phân tích giùm, dù biết viết ra sẽ bị ăn chửi, nhưng tôi thực sự cần một góc nhìn khách quan.
Vợ chồng tôi hiện tại đang sống với nhau như hai người dưng ở trọ cùng phòng. Lên giường, chúng tôi nằm quay lưng lại như hai khúc gỗ. Nguyên nhân xuất phát từ chuyện chăn gối. Vợ tôi là kiểu phụ nữ vô cảm với tình dục. Mỗi lần sinh lý đòi hỏi, tôi chủ động khơi gợi thì cô ấy chỉ nằm ườn ra, không hợp tác, không một chút cảm xúc, y hệt như đang "trả bài" cho xong nghĩa vụ. Trước đây tôi còn cố nhắm mắt làm cho xong, nhưng dần dà, sự hờ hững của vợ làm tôi tụt cảm xúc thảm hại. Tôi chán, tôi không đòi hỏi nữa, thì cô ấy cũng... thôi luôn. Suốt một thời gian dài, chúng tôi tuyệ
Thực công bằng mà nói, vợ tôi ngoài việc "sex kém" và chăm sóc chồng hời hợt ra, thì mọi thứ khác đều ổn. Cô ấy chăm sóc bố mẹ chồng rất tốt, nội ngoại chu toàn. Chăm con cũng tươm tất dù phương pháp dạy con không có gì giỏi giang (vì vợ tôi chỉ học hết lớp 12 rồi ra ngoài buôn bán, kiến thức nền tảng và tầm nhìn khá kém, nhiều khi tôi nói chuyện vĩ mô cô ấy không hiểu được). Cô ấy giống như một người quản gia mẫn cán trong nhà, chứ không phải là một người tình, một người bạn đời biết chia sẻ của tôi.
Khi ở nhà thiếu thốn sự thăng hoa, đàn ông tất yếu sẽ tìm ra ngoài. Tôi nảy sinh tình cảm với một đồng nghiệp nữ cùng cơ quan. Ban đầu, chúng tôi chỉ xác định là vui chơi qua đường, giải quyết nhu cầu sinh lý. Những cuốc "tình ban trưa" vội vã ở nhà nghỉ mang lại cho tôi cảm giác rực cháy mà mười mấy năm nay tôi không tìm thấy ở vợ. Nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, giờ đây tôi bắt đầu nảy sinh tình cảm thật với em ấy. Tôi không muốn sống cảnh ngoại tình lén lút nữa. Em ấy cũng vậy, em khóc và nói không muốn làm người thứ ba, không muốn thanh xuân chôn vùi trong bóng tối. Em muốn tôi cho một danh phận.
Nhưng đây mới là lúc tôi khựng lại và băn khoăn tột độ. Thứ nhất, ly dị vợ chỉ vì cô ấy "không đáp ứng chuyện chăn gối" liệu có quá dã man và cạn tàu ráo máng không? Dù gì cô ấy cũng đã sinh cho tôi những đứa con, đã chăm sóc bố mẹ tôi tận tình. Bỏ cô ấy, tôi sẽ mang tiếng là thằng đàn ông khốn nạn, tệ bạc.
Thứ hai, và là điều tôi cấn cá nhất: Tôi không tin tưởng cô đồng nghiệp kia! Các cụ đã dạy: "Con thầy, vợ bạn, gái cơ quan" - đó là những đối tượng tuyệt đối không được đụng vào, thế mà tôi lại dính. Tôi cứ suy nghĩ mãi: Một người phụ nữ biết rõ tôi đã có vợ con, nhưng vẫn sẵn sàng lên giường, dang chân ra đón nhận một người đàn ông có gia đình, thì liệu cô ta có phải là người tử tế không? Hôm nay cô ta ngủ với tôi cắm sừng vợ tôi, thì chắc gì ngày mai cưới nhau về, cô ta không ngủ với thằng khác để cắm sừng tôi? Lấy một người đàn bà lăng loàn về làm vợ, liệu tôi có đi vào vết xe đổ không?
Tôi đang bế tắc quá. Ở lại với vợ thì sống mòn như thái giám, nguội lạnh và chán chường. Mà bỏ vợ để cưới bồ thì tôi không có niềm tin, sợ rước họa vào thân. Theo anh Tú và mọi người, tôi nên làm gì bây giờ? Có phải tôi đang quá tính toán và tham lam không? Xin hãy phân tích giúp tôi!
Vợ chồng tôi hiện tại đang sống với nhau như hai người dưng ở trọ cùng phòng. Lên giường, chúng tôi nằm quay lưng lại như hai khúc gỗ. Nguyên nhân xuất phát từ chuyện chăn gối. Vợ tôi là kiểu phụ nữ vô cảm với tình dục. Mỗi lần sinh lý đòi hỏi, tôi chủ động khơi gợi thì cô ấy chỉ nằm ườn ra, không hợp tác, không một chút cảm xúc, y hệt như đang "trả bài" cho xong nghĩa vụ. Trước đây tôi còn cố nhắm mắt làm cho xong, nhưng dần dà, sự hờ hững của vợ làm tôi tụt cảm xúc thảm hại. Tôi chán, tôi không đòi hỏi nữa, thì cô ấy cũng... thôi luôn. Suốt một thời gian dài, chúng tôi tuyệ
Thực công bằng mà nói, vợ tôi ngoài việc "sex kém" và chăm sóc chồng hời hợt ra, thì mọi thứ khác đều ổn. Cô ấy chăm sóc bố mẹ chồng rất tốt, nội ngoại chu toàn. Chăm con cũng tươm tất dù phương pháp dạy con không có gì giỏi giang (vì vợ tôi chỉ học hết lớp 12 rồi ra ngoài buôn bán, kiến thức nền tảng và tầm nhìn khá kém, nhiều khi tôi nói chuyện vĩ mô cô ấy không hiểu được). Cô ấy giống như một người quản gia mẫn cán trong nhà, chứ không phải là một người tình, một người bạn đời biết chia sẻ của tôi.
Khi ở nhà thiếu thốn sự thăng hoa, đàn ông tất yếu sẽ tìm ra ngoài. Tôi nảy sinh tình cảm với một đồng nghiệp nữ cùng cơ quan. Ban đầu, chúng tôi chỉ xác định là vui chơi qua đường, giải quyết nhu cầu sinh lý. Những cuốc "tình ban trưa" vội vã ở nhà nghỉ mang lại cho tôi cảm giác rực cháy mà mười mấy năm nay tôi không tìm thấy ở vợ. Nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, giờ đây tôi bắt đầu nảy sinh tình cảm thật với em ấy. Tôi không muốn sống cảnh ngoại tình lén lút nữa. Em ấy cũng vậy, em khóc và nói không muốn làm người thứ ba, không muốn thanh xuân chôn vùi trong bóng tối. Em muốn tôi cho một danh phận.
Nhưng đây mới là lúc tôi khựng lại và băn khoăn tột độ. Thứ nhất, ly dị vợ chỉ vì cô ấy "không đáp ứng chuyện chăn gối" liệu có quá dã man và cạn tàu ráo máng không? Dù gì cô ấy cũng đã sinh cho tôi những đứa con, đã chăm sóc bố mẹ tôi tận tình. Bỏ cô ấy, tôi sẽ mang tiếng là thằng đàn ông khốn nạn, tệ bạc.
Thứ hai, và là điều tôi cấn cá nhất: Tôi không tin tưởng cô đồng nghiệp kia! Các cụ đã dạy: "Con thầy, vợ bạn, gái cơ quan" - đó là những đối tượng tuyệt đối không được đụng vào, thế mà tôi lại dính. Tôi cứ suy nghĩ mãi: Một người phụ nữ biết rõ tôi đã có vợ con, nhưng vẫn sẵn sàng lên giường, dang chân ra đón nhận một người đàn ông có gia đình, thì liệu cô ta có phải là người tử tế không? Hôm nay cô ta ngủ với tôi cắm sừng vợ tôi, thì chắc gì ngày mai cưới nhau về, cô ta không ngủ với thằng khác để cắm sừng tôi? Lấy một người đàn bà lăng loàn về làm vợ, liệu tôi có đi vào vết xe đổ không?
Tôi đang bế tắc quá. Ở lại với vợ thì sống mòn như thái giám, nguội lạnh và chán chường. Mà bỏ vợ để cưới bồ thì tôi không có niềm tin, sợ rước họa vào thân. Theo anh Tú và mọi người, tôi nên làm gì bây giờ? Có phải tôi đang quá tính toán và tham lam không? Xin hãy phân tích giúp tôi!