Fußballfan
Member
Dưới thời Michael Carrick, MU đang tạo ra một cú “bẻ lái” khiến cả Premier League phải chú ý – và chắc chắn là khiến fan Arsenal lẫn Man City ngồi không yên. Chỉ mới 2 tuần tại vị, Carrick không chỉ đấu trí thắng Pep Guardiola, mà còn chấm dứt cơn ác mộng 9 năm không thắng tại Emirates ở Premier League – điều mà nhiều đời HLV MU trước đó bất lực.

Tâm điểm của chiến công này là Patrick Dorgu. Từ cái tên từng bị chính fan MU chế giễu, Dorgu giờ trở thành “kẻ hủy diệt” ở các trận cầu lớn. Siêu phẩm sút bóng dội xà bay vào lưới Arsenal khiến người ta liên tưởng đến những bàn thắng huyền thoại của Tony Yeboah thập niên 90. Với fan Arsenal, đó không chỉ là một bàn thua – mà là một cú tát vào ký ức về sự thống trị sân Emirates.

Carrick không chỉ thắng bằng chiến thuật, mà còn thắng hoàn toàn trong quản trị con người, thứ mà Ruben Amorim từng làm MU trả giá. Amorim công khai chỉ trích Dorgu, bỏ xó Kobbie Mainoo chỉ vì “không hợp hệ thống”. Kết quả? Một MU uể oải, vô hồn. Carrick thì ngược lại: chỉ sau hai trận, Mainoo chơi như tiền vệ hàng đầu, khiến tuyến giữa Arsenal với Rice – Zubimendi – Odegaard bị bóp nghẹt đến mức Arteta phải thay người trong hoảng loạn.

Việc Carrick dứt khoát vứt bỏ sơ đồ 3-4-3 lỗi thời giúp MU ghi 5 bàn vào lưới Arsenal và Man City, hai đội đầu bảng. Với fan Man City, điều này đáng lo hơn cả: MU không còn đá vì chịu trận, mà đá để đè mặt các “ông lớn”.

Nếu phong độ và tinh thần này được duy trì, giấc mơ Champions League của MU không còn là viễn tưởng. Còn với fan Arsenal và Man City? Có lẽ đã đến lúc chuẩn bị tinh thần: MU đang trở lại, và lần này họ không xin phép ai cả.

Tâm điểm của chiến công này là Patrick Dorgu. Từ cái tên từng bị chính fan MU chế giễu, Dorgu giờ trở thành “kẻ hủy diệt” ở các trận cầu lớn. Siêu phẩm sút bóng dội xà bay vào lưới Arsenal khiến người ta liên tưởng đến những bàn thắng huyền thoại của Tony Yeboah thập niên 90. Với fan Arsenal, đó không chỉ là một bàn thua – mà là một cú tát vào ký ức về sự thống trị sân Emirates.

Carrick không chỉ thắng bằng chiến thuật, mà còn thắng hoàn toàn trong quản trị con người, thứ mà Ruben Amorim từng làm MU trả giá. Amorim công khai chỉ trích Dorgu, bỏ xó Kobbie Mainoo chỉ vì “không hợp hệ thống”. Kết quả? Một MU uể oải, vô hồn. Carrick thì ngược lại: chỉ sau hai trận, Mainoo chơi như tiền vệ hàng đầu, khiến tuyến giữa Arsenal với Rice – Zubimendi – Odegaard bị bóp nghẹt đến mức Arteta phải thay người trong hoảng loạn.

Việc Carrick dứt khoát vứt bỏ sơ đồ 3-4-3 lỗi thời giúp MU ghi 5 bàn vào lưới Arsenal và Man City, hai đội đầu bảng. Với fan Man City, điều này đáng lo hơn cả: MU không còn đá vì chịu trận, mà đá để đè mặt các “ông lớn”.

Nếu phong độ và tinh thần này được duy trì, giấc mơ Champions League của MU không còn là viễn tưởng. Còn với fan Arsenal và Man City? Có lẽ đã đến lúc chuẩn bị tinh thần: MU đang trở lại, và lần này họ không xin phép ai cả.