Mventure
Khán giả
Tháng 6 năm 2023, thế giới bóng đá chứng kiến một sự kiện còn chấn động hơn cả một thương vụ chuyển nhượng bom tấn: Paolo Maldini bị sa thải khỏi vị trí Giám đốc Kỹ thuật của AC Milan.
Đối với những người hâm mộ Milan (và cả những người yêu bóng đá lãng mạn), chuyện này không khác gì việc: "Vatican sa thải Giáo Hoàng" hay "Disney bán Mickey Mouse cho đối thủ cạnh tranh."
Paolo Maldini, người đã dành 31 năm sự nghiệp cầu thủ và 5 năm làm quản lý tại Milan, không chỉ là một huyền thoại; ông ấy là một phần của sân San Siro, là DNA của CLB.
Sự ra đi của Maldini là ví dụ điển hình cho thấy: trong bóng đá hiện đại, Lòng Trung Thành, Lịch Sử và Di Sản đang bị lép vế trước Dữ Liệu, Lợi Nhuận và Mô hình Kinh doanh.
Người ta nói rằng, Maldini muốn có thêm quyền lực và nguồn lực để giữ vững thành công, nhưng ông chủ người Mỹ lại muốn một mô hình quản lý tập trung vào phân tích dữ liệu (Moneyball) và khai thác thị trường cầu thủ trẻ.
Tình huống trớ trêu: Milan vừa ăn mừng thành công ngoạn mục sau bao năm, và người mang lại thành công đó lại bị loại bỏ vì... quá thành công theo một cách "truyền thống". Họ cần một "phù thủy" có thể tạo ra lợi nhuận, chứ không cần một "huyền thoại" tạo ra danh hiệu bằng kinh nghiệm và cảm tính bóng đá.
Sự ra đi của Maldini là một đòn giáng mạnh vào những người tin vào "tình yêu vĩnh cửu" trong bóng đá. Nó chứng minh rằng, ngay cả những bức tượng đài cũng có thể bị tháo dỡ chỉ bằng một cú nhấp chuột trên bảng tính tài chính.
Bạn có nghĩ rằng, mô hình quản lý lạnh lùng, dựa trên dữ liệu này sẽ thực sự mang lại thành công bền vững cho AC Milan, hay chỉ là sự khởi đầu của một kỷ nguyên... thiếu linh hồn mới?
Đối với những người hâm mộ Milan (và cả những người yêu bóng đá lãng mạn), chuyện này không khác gì việc: "Vatican sa thải Giáo Hoàng" hay "Disney bán Mickey Mouse cho đối thủ cạnh tranh."
Từ Cột Mốc Di Sản đến "Sự Lạc Hậu"
Paolo Maldini, người đã dành 31 năm sự nghiệp cầu thủ và 5 năm làm quản lý tại Milan, không chỉ là một huyền thoại; ông ấy là một phần của sân San Siro, là DNA của CLB.
- Thời kỳ cầu thủ (1985-2009): 5 Champions League, 7 Scudetto. Ông là biểu tượng của lòng trung thành đến mức chiếc áo số 3 đã được treo vĩnh viễn (trừ khi một trong hai con trai ông thi đấu cho đội).
- Thời kỳ quản lý (2018-2023): Giúp Milan giành Scudetto 2022 sau 11 năm chờ đợi, đưa CLB trở lại Champions League và vào đến Bán kết.
Dịch thuật dí dỏm: "Khác biệt về Tầm nhìn Chiến lược" nghĩa là "ông cứ đòi mua cầu thủ kinh nghiệm, còn chúng tôi chỉ muốn mua cầu thủ rẻ, trẻ, có tiềm năng bán lại với giá cao để tối đa hóa lợi nhuận. Ông không phù hợp với Excel Spreadsheet của chúng tôi!"
Khi Huyền Thoại Bị Thống Trị Bởi Dữ Liệu và Lợi Nhuận
Sự ra đi của Maldini là ví dụ điển hình cho thấy: trong bóng đá hiện đại, Lòng Trung Thành, Lịch Sử và Di Sản đang bị lép vế trước Dữ Liệu, Lợi Nhuận và Mô hình Kinh doanh.
Người ta nói rằng, Maldini muốn có thêm quyền lực và nguồn lực để giữ vững thành công, nhưng ông chủ người Mỹ lại muốn một mô hình quản lý tập trung vào phân tích dữ liệu (Moneyball) và khai thác thị trường cầu thủ trẻ.
Tình huống trớ trêu: Milan vừa ăn mừng thành công ngoạn mục sau bao năm, và người mang lại thành công đó lại bị loại bỏ vì... quá thành công theo một cách "truyền thống". Họ cần một "phù thủy" có thể tạo ra lợi nhuận, chứ không cần một "huyền thoại" tạo ra danh hiệu bằng kinh nghiệm và cảm tính bóng đá.
Lời Kết Cho Sự Lãng Mạn Đã Chết
Sự ra đi của Maldini là một đòn giáng mạnh vào những người tin vào "tình yêu vĩnh cửu" trong bóng đá. Nó chứng minh rằng, ngay cả những bức tượng đài cũng có thể bị tháo dỡ chỉ bằng một cú nhấp chuột trên bảng tính tài chính.
- 31 năm cống hiến? Ghi nhận.
- Danh hiệu Scudetto? Tuyệt vời.
- Phù hợp với mô hình kinh doanh dài hạn của quỹ đầu tư? Không.
Bạn có nghĩ rằng, mô hình quản lý lạnh lùng, dựa trên dữ liệu này sẽ thực sự mang lại thành công bền vững cho AC Milan, hay chỉ là sự khởi đầu của một kỷ nguyên... thiếu linh hồn mới?