Ly_mac_sau_69
Khán giả
Tôi theo dõi V-League từ thời còn ngồi trên ghế nhà trường.
Bây giờ ngồi lại nghĩ, đã hơn 10 năm trôi qua, giải đấu này thay đổi rất nhiều, nhưng cũng có những thứ vẫn giữ nguyên.
Viết vài dòng như một dạng tâm sự, hy vọng anh em xem bóng Việt lâu năm sẽ hiểu cảm giác này.
Nếu so với 7–10 năm trước, tốc độ trận đấu bây giờ khác hẳn.
Cầu thủ chịu di chuyển nhiều hơn, sự tính toán chiến thuật rõ ràng hơn và nhiều đội đã bắt đầu chơi bóng có tổ chức thay vì “đá theo cảm xúc”.
Nhưng sự chênh lệch giữa các nhóm vẫn còn.
Top đầu đá như một giải, top cuối đá như một giải khác.
Nhìn vào bảng xếp hạng là biết ngay ai đua vô địch, ai đua trụ hạng, rất khó tạo cảm giác bất ngờ.
Tôi từng chứng kiến nhiều mùa mà cảm xúc người xem bị ảnh hưởng chỉ vì một quyết định thiếu chính xác.
Những năm gần đây, đội ngũ trẻ lên nhiều hơn, VAR được áp dụng, nhưng vẫn chưa thể gọi là an tâm.
Có trận xem xong chỉ biết thở dài, không hiểu vì sao tình huống đó được bỏ qua.
Cái tôi mong nhất ở trọng tài bây giờ không phải hoàn hảo, mà là sự ổn định.
Nhìn vào cách Hà Nội, Viettel, Bình Định hay Nam Định làm bóng đá bây giờ, tôi thấy rõ sự khác biệt so với trước.
Họ xây dựng học viện, có bản sắc lối chơi, có người làm truyền thông tử tế, ngoại binh được tuyển chọn kỹ hơn.
V-League từng có thời điểm mà cầu thủ ngoại đến chỉ để đủ danh sách.
Giờ thì khác hoàn toàn.
Ít nhất cũng có sự chọn lọc đủ để tạo ra tính cạnh tranh.
Tôi thích sự nhiệt của fan Việt, vì chính điều đó tạo nên không khí rất riêng của V-League.
Nhưng cũng nhiều lần thấy cảnh chỉ vì một pha bóng hỏng mà cầu thủ bị chỉ trích cả tuần.
Áp lực ấy đôi khi quá lớn, nhất là với những cầu thủ trẻ.
Mỗi lần đi sân, nghe tiếng hò hét, tiếng cổ vũ, tôi lại thấy rõ sự chân thành của người xem bóng Việt.
Nhưng chúng ta, đôi khi, cần bao dung hơn một chút.
Tôi tin V-League đang đi đúng hướng.
Nhiều đội bóng trẻ hóa lực lượng, các nhà đầu tư bắt đầu nhìn thấy tiềm năng, cầu thủ Việt chịu tập luyện bài bản hơn.
Nhưng muốn giải phát triển thật sự, vẫn cần:
Sẽ mất thời gian, nhưng tôi tin là có thể làm được.
Bây giờ ngồi lại nghĩ, đã hơn 10 năm trôi qua, giải đấu này thay đổi rất nhiều, nhưng cũng có những thứ vẫn giữ nguyên.
Viết vài dòng như một dạng tâm sự, hy vọng anh em xem bóng Việt lâu năm sẽ hiểu cảm giác này.
1. Chuyên môn đã tốt hơn, nhưng vẫn thiếu sự ổn định
Nếu so với 7–10 năm trước, tốc độ trận đấu bây giờ khác hẳn.
Cầu thủ chịu di chuyển nhiều hơn, sự tính toán chiến thuật rõ ràng hơn và nhiều đội đã bắt đầu chơi bóng có tổ chức thay vì “đá theo cảm xúc”.
Nhưng sự chênh lệch giữa các nhóm vẫn còn.
Top đầu đá như một giải, top cuối đá như một giải khác.
Nhìn vào bảng xếp hạng là biết ngay ai đua vô địch, ai đua trụ hạng, rất khó tạo cảm giác bất ngờ.
2. Trọng tài đã tiến bộ nhưng vẫn là nỗi lo
Tôi từng chứng kiến nhiều mùa mà cảm xúc người xem bị ảnh hưởng chỉ vì một quyết định thiếu chính xác.
Những năm gần đây, đội ngũ trẻ lên nhiều hơn, VAR được áp dụng, nhưng vẫn chưa thể gọi là an tâm.
Có trận xem xong chỉ biết thở dài, không hiểu vì sao tình huống đó được bỏ qua.
Cái tôi mong nhất ở trọng tài bây giờ không phải hoàn hảo, mà là sự ổn định.
3. Các câu lạc bộ thực sự thay đổi
Nhìn vào cách Hà Nội, Viettel, Bình Định hay Nam Định làm bóng đá bây giờ, tôi thấy rõ sự khác biệt so với trước.
Họ xây dựng học viện, có bản sắc lối chơi, có người làm truyền thông tử tế, ngoại binh được tuyển chọn kỹ hơn.
V-League từng có thời điểm mà cầu thủ ngoại đến chỉ để đủ danh sách.
Giờ thì khác hoàn toàn.
Ít nhất cũng có sự chọn lọc đủ để tạo ra tính cạnh tranh.
4. Người hâm mộ Việt Nam vừa đáng yêu vừa… khó lường
Tôi thích sự nhiệt của fan Việt, vì chính điều đó tạo nên không khí rất riêng của V-League.
Nhưng cũng nhiều lần thấy cảnh chỉ vì một pha bóng hỏng mà cầu thủ bị chỉ trích cả tuần.
Áp lực ấy đôi khi quá lớn, nhất là với những cầu thủ trẻ.
Mỗi lần đi sân, nghe tiếng hò hét, tiếng cổ vũ, tôi lại thấy rõ sự chân thành của người xem bóng Việt.
Nhưng chúng ta, đôi khi, cần bao dung hơn một chút.
5. Tương lai của V-League nằm ở sự tiếp tục đầu tư và kiên trì
Tôi tin V-League đang đi đúng hướng.
Nhiều đội bóng trẻ hóa lực lượng, các nhà đầu tư bắt đầu nhìn thấy tiềm năng, cầu thủ Việt chịu tập luyện bài bản hơn.
Nhưng muốn giải phát triển thật sự, vẫn cần:
- một hệ thống đào tạo trẻ thống nhất,
- trọng tài được nâng chuẩn liên tục,
- giải hạng Nhất mạnh hơn để tạo đường lên V-League ổn định,
- và sự chuyên nghiệp từ chính mỗi câu lạc bộ.
Sẽ mất thời gian, nhưng tôi tin là có thể làm được.