QUAN NGẠI LỚN NHẤT CỦA CẦU LÔNG VIỆT NAM.

Lượt xem: 1,204
Mối lo ngại lớn nhất và dai dẳng nhất của cầu lông Việt Nam hiện nay thường xoay quanh vấn đề đào tạo thế hệ kế thừa và sự thiếu hụt một hệ thống phát triển bền vững, chuyên nghiệp.
Dù cầu lông phong trào rất phát triển và có lượng người chơi đông đảo, nhưng việc chuyển đổi từ tiềm năng phong trào lên đẳng cấp quốc tế vẫn còn nhiều hạn chế.
Dưới đây là những điểm lo ngại cụ thể mà các chuyên gia và người hâm mộ thường nhắc đến:

1. Khoảng trống thế hệ sau Nguyễn Tiến Minh và Nguyễn Thùy Linh
Sau thời kỳ đỉnh cao của tay vợt huyền thoại Nguyễn Tiến Minh (từng đạt hạng 4 thế giới), cầu lông Việt Nam đang chứng kiến một "khoảng lặng" đáng lo ngại về lực lượng kế cận chất lượng cao.
Nguyễn Thùy Linh hiện vẫn là tay vợt nữ số 1 Việt Nam đang thi đấu ấn tượng trên đấu trường quốc tế, nhưng người hâm mộ lo ngại ai sẽ là người tiếp bước, đặc biệt là ở nội dung đơn nam, nơi mà Việt Nam từng rất mạnh.

2. Thiếu hụt đầu tư và cơ chế quản lý
Đây là một "căn bệnh mãn tính" của thể thao Việt Nam nói chung và cầu lông nói riêng. Các vấn đề bao gồm:
  • Thiếu kinh phí: Nhiều vận động viên giỏi phải dựa vào sự hỗ trợ tài chính của gia đình hoặc tự bươn chải, thay vì nhận được đầu tư đầy đủ từ nhà nước hay liên đoàn. Cầu lông Việt Nam bị coi là "môn trọng điểm nhưng phải tự túc".
  • Cơ cấu tổ chức: Tình trạng thiếu sự phối hợp nhịp nhàng giữa các cấp quản lý (còn gọi là nghịch lý "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược") dẫn đến việc các vận động viên tài năng đôi khi gặp khó khăn trong việc đăng ký tham dự các giải đấu quan trọng.

3. Môi trường cọ xát quốc tế hạn chế
Để đạt thứ hạng cao trên bảng xếp hạng thế giới (BWF) và tích lũy kinh nghiệm, các vận động viên cần thường xuyên tham gia các giải đấu quốc tế. Tuy nhiên, do hạn chế về tài chính và kế hoạch, cơ hội này không nhiều bằng các quốc gia láng giềng như Thái Lan, Malaysia hay Indonesia.
Tâm lý và bản lĩnh thi đấu của vận động viên Việt Nam cần được rèn luyện nhiều hơn qua các giải đấu chuyên nghiệp để thu hẹp khoảng cách với top thế giới.
 
Đây là câu chuyện muôn thuở ko có sức cạnh tranh thì ko gọi vốn đc, mà ko gọi vốn thì ko có kinh phí phát triển. Cầu lông phong trào hiện nay đôi khi phát triển mạnh mẽ hơn cả các lứa vdv chuyên nghiệp, sức hút của phong trào cũng ngày càng mạnh hơn. Ko biết bài toán này bao giờ mới giải đc.
 
cảnh này thật quen thuộc, cầu lông tự túc thì quãi thiệt, đầu tư thêm để môn này phát triển đảm bảo có nhân tài, bớt kinh phí nhảm mấy sự kiện khác bỏ vô thể thao cầu lông đồ đi
 
Bộ môn Cầu lông cũng không thấy nổi trội mấy so với đá cầu. Đầu tư chưa đủ, chưa thấy có tài năng nổi trội ở bộ môn này
 
Cầu lông VN nhiều talent mà đầu tư ít quá cọ xát quốc tế cũng hiếm hy vọng sớm có lứa mới bùng nổ 💪🔥 đỡ lo quá trời hic
 
Cầu lông việt nam ít được Đầu tư chứ không cũng rất chi là này nọ đấy
 
Mối lo ngại lớn nhất và dai dẳng nhất của cầu lông Việt Nam hiện nay thường xoay quanh vấn đề đào tạo thế hệ kế thừa và sự thiếu hụt một hệ thống phát triển bền vững, chuyên nghiệp.
Dù cầu lông phong trào rất phát triển và có lượng người chơi đông đảo, nhưng việc chuyển đổi từ tiềm năng phong trào lên đẳng cấp quốc tế vẫn còn nhiều hạn chế.
Dưới đây là những điểm lo ngại cụ thể mà các chuyên gia và người hâm mộ thường nhắc đến:

1. Khoảng trống thế hệ sau Nguyễn Tiến Minh và Nguyễn Thùy Linh
Sau thời kỳ đỉnh cao của tay vợt huyền thoại Nguyễn Tiến Minh (từng đạt hạng 4 thế giới), cầu lông Việt Nam đang chứng kiến một "khoảng lặng" đáng lo ngại về lực lượng kế cận chất lượng cao.
Nguyễn Thùy Linh hiện vẫn là tay vợt nữ số 1 Việt Nam đang thi đấu ấn tượng trên đấu trường quốc tế, nhưng người hâm mộ lo ngại ai sẽ là người tiếp bước, đặc biệt là ở nội dung đơn nam, nơi mà Việt Nam từng rất mạnh.

2. Thiếu hụt đầu tư và cơ chế quản lý
Đây là một "căn bệnh mãn tính" của thể thao Việt Nam nói chung và cầu lông nói riêng. Các vấn đề bao gồm:
  • Thiếu kinh phí: Nhiều vận động viên giỏi phải dựa vào sự hỗ trợ tài chính của gia đình hoặc tự bươn chải, thay vì nhận được đầu tư đầy đủ từ nhà nước hay liên đoàn. Cầu lông Việt Nam bị coi là "môn trọng điểm nhưng phải tự túc".
  • Cơ cấu tổ chức: Tình trạng thiếu sự phối hợp nhịp nhàng giữa các cấp quản lý (còn gọi là nghịch lý "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược") dẫn đến việc các vận động viên tài năng đôi khi gặp khó khăn trong việc đăng ký tham dự các giải đấu quan trọng.

3. Môi trường cọ xát quốc tế hạn chế
Để đạt thứ hạng cao trên bảng xếp hạng thế giới (BWF) và tích lũy kinh nghiệm, các vận động viên cần thường xuyên tham gia các giải đấu quốc tế. Tuy nhiên, do hạn chế về tài chính và kế hoạch, cơ hội này không nhiều bằng các quốc gia láng giềng như Thái Lan, Malaysia hay Indonesia.
Tâm lý và bản lĩnh thi đấu của vận động viên Việt Nam cần được rèn luyện nhiều hơn qua các giải đấu chuyên nghiệp để thu hẹp khoảng cách với top thế giới.
Mong cầu lông Việt Nam sau này sẽ có nhiều nhà tài trợ để những VĐV chuyên nghiệp có thể rèn luyện tài năng của mình và cống hiến cho đất nước
 
Bộ môn này chưa được chau chuốt lắm, VĐV chuyên nghiệp thì chưa được rèn luyện nhiều nên nhìn hơi chán
 
Do chưa thấy được tiềm năng kinh doanh cao nên cũng ít nhà đầu tư quan tâm, chứ như bóng đá xem khối người giành xuất tài trợ.
 
Cầu lông Việt Nam đang tụt dốc 1 cách kinh khủng, hy vọng các nhà đầu tư giành thêm sự quan tâm đến nền cầu lông nước nhà ươm mầm cho các hạt giống trẻ vẫn đang chờ phát triển rrong tương lai.
 
Cái đoạn “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” đọc mà thấy cay dễ sợ. Mẹ nó, vận động viên tập luyện đã khổ gần chết, đằng sau còn thêm một đống rườm rà từ cơ chế, quản lý thì hỏi sao tài năng không nản. Nhìn Tiến Minh năm xưa thành công không phải nhờ hệ thống, mà nhờ… ý chí và chịu khổ, nghe mà chua chát. Bây giờ tụi nhỏ muốn lên đẳng cấp quốc tế mà chỉ được đánh vài giải lẻ tẻ thì lấy đâu ra điểm, lấy đâu ra bản lĩnh?
 
Cái bực nhất vẫn là đoạn đầu tư: mẹ nó, môn trọng điểm mà vận động viên phải tự bỏ tiền đi thi đấu quốc tế thì nghe hài vãi. Trong khi mấy nước Thái, Indo nó cho VĐV đánh giải suốt năm, mình thì phải canh tiền, canh suất, canh cả… thủ tục. Đến lúc vô giải lớn thì bảo sao tâm lý không bị ngợp. Muốn có thế hệ kế thừa thì phải đổi cái tư duy “tự bơi” này đi, chứ không thì mai mốt cầu lông Việt Nam lại thành câu chuyện kể quá khứ chứ chẳng còn hiện tại.
 
Bài viết phân tích rất chi tiết những thách thức hiện nay của cầu lông Việt Nam. Quả thực, dù phong trào rộng rãi nhưng việc đào tạo thế hệ kế cận vẫn còn nhiều hạn chế, đặc biệt sau thời kỳ đỉnh cao của Nguyễn Tiến Minh. Đầu tư bài bản, cơ chế quản lý chuyên nghiệp và cơ hội cọ xát quốc tế là điều cần thiết để cầu lông Việt Nam có thể bứt phá trong tương lai.
 
Mối lo ngại lớn nhất và dai dẳng nhất của cầu lông Việt Nam hiện nay thường xoay quanh vấn đề đào tạo thế hệ kế thừa và sự thiếu hụt một hệ thống phát triển bền vững, chuyên nghiệp.
Dù cầu lông phong trào rất phát triển và có lượng người chơi đông đảo, nhưng việc chuyển đổi từ tiềm năng phong trào lên đẳng cấp quốc tế vẫn còn nhiều hạn chế.
Dưới đây là những điểm lo ngại cụ thể mà các chuyên gia và người hâm mộ thường nhắc đến:

1. Khoảng trống thế hệ sau Nguyễn Tiến Minh và Nguyễn Thùy Linh
Sau thời kỳ đỉnh cao của tay vợt huyền thoại Nguyễn Tiến Minh (từng đạt hạng 4 thế giới), cầu lông Việt Nam đang chứng kiến một "khoảng lặng" đáng lo ngại về lực lượng kế cận chất lượng cao.
Nguyễn Thùy Linh hiện vẫn là tay vợt nữ số 1 Việt Nam đang thi đấu ấn tượng trên đấu trường quốc tế, nhưng người hâm mộ lo ngại ai sẽ là người tiếp bước, đặc biệt là ở nội dung đơn nam, nơi mà Việt Nam từng rất mạnh.

2. Thiếu hụt đầu tư và cơ chế quản lý
Đây là một "căn bệnh mãn tính" của thể thao Việt Nam nói chung và cầu lông nói riêng. Các vấn đề bao gồm:
  • Thiếu kinh phí: Nhiều vận động viên giỏi phải dựa vào sự hỗ trợ tài chính của gia đình hoặc tự bươn chải, thay vì nhận được đầu tư đầy đủ từ nhà nước hay liên đoàn. Cầu lông Việt Nam bị coi là "môn trọng điểm nhưng phải tự túc".
  • Cơ cấu tổ chức: Tình trạng thiếu sự phối hợp nhịp nhàng giữa các cấp quản lý (còn gọi là nghịch lý "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược") dẫn đến việc các vận động viên tài năng đôi khi gặp khó khăn trong việc đăng ký tham dự các giải đấu quan trọng.

3. Môi trường cọ xát quốc tế hạn chế
Để đạt thứ hạng cao trên bảng xếp hạng thế giới (BWF) và tích lũy kinh nghiệm, các vận động viên cần thường xuyên tham gia các giải đấu quốc tế. Tuy nhiên, do hạn chế về tài chính và kế hoạch, cơ hội này không nhiều bằng các quốc gia láng giềng như Thái Lan, Malaysia hay Indonesia.
Tâm lý và bản lĩnh thi đấu của vận động viên Việt Nam cần được rèn luyện nhiều hơn qua các giải đấu chuyên nghiệp để thu hẹp khoảng cách với top thế giới.
Theo như suy nghĩ mình quan ngại lớn nhất của cầu lông Việt Nam là thiếu lứa kế cận chất lượng, hệ thống đào tạo hạn chế , kinh phí ep hẹp và ít cơ hội cọ xát quốc tế, khiến khoảng cách với top châu lục khó thu hẹp. Thế nên ngày càng có sự lao dốc không phanh
 
nói về cầu lông thì VN mình còn hạn chế quá nhiều, chưa thấy sự đầu tư, chưa thể vươn tầm quốc tế đc. Hi vọng tương lai là tương lai Việt Nam mình sẽ được đầu tư thêm về bộ môn này để nhiều người đc thoả đam mê
 
Nếu không có một chiến lược dài hơi, chuyên nghiệp và thống nhất từ liên đoàn tới địa phương, thì cầu lông Việt Nam rất khó tạo được lứa kế thừa đẳng cấp như các nước trong khu vực. Hy vọng sớm thấy được sự thay đổi để cầu lông nước mình không mãi “mạnh phong trào, yếu đỉnh cao”. 💪🏸
 
Cũng tương tự như đội tuyển bóng đá nữ Việt Nam, không được đầu tư thì rất khó để phát triển, quá ít trải nghiệm ở quốc tế.
Mong tương lai gần được thấy cầu lông phát triển mạnh.
 
Tôi rất thích bộ môn cầu lông nhưng nó ít được đầu tư nên tôi mong nó sẽ được đầu tư nhiều như các bộ môn khác mong trong tương lai sẽ phát triển vươn tầm quốc tế .
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]