Tâm sự Tâm sự của 1 kẻ trắng tay

Lượt xem: 79

Điêu Thyền 9x

Active member
Tôi từng nghĩ đời mình nghèo là vì thiếu may mắn. Giờ thì tôi hiểu: có những cái nghèo không phải do số phận, mà do chính tay mình đào hố rồi nhảy xuống.

Mọi thứ bắt đầu từ một nhà cái. Nghe sang miệng hơn chữ “cờ bạc”, nên tôi tự lừa mình rằng đó chỉ là đầu tư, là “bắt kèo cho vui”, là biết tính toán thì sẽ thắng. Lần đầu thắng, tôi cười. Lần thứ hai thắng, tôi tin. Lần thứ ba, tôi bắt đầu ảo tưởng rằng mình đang đi đúng con đường mà người khác chưa đủ gan để bước vào.

Nhà cái không vội giết tôi. Nó cho tôi mùi chiến thắng, cho tôi cảm giác mình là kẻ hiểu luật chơi, hiểu dòng tiền, hiểu cả vận mệnh. Tôi bắt đầu nạp nhiều hơn. Ban đầu là tiền nhàn rỗi. Sau là tiền dành dụm. Rồi đến tiền mà tôi đã hứa với vợ sẽ để dành cho tương lai của con.

Tôi nói dối rất giỏi. Giỏi đến mức chính tôi cũng tin những lời mình bịa ra. “Gỡ lại rồi dừng.” “Thua là do xui, mai khác.” “Chỉ cần thêm một lần nữa thôi.”
Nhưng nhà cái không có khái niệm “lần nữa”. Nó chỉ có lần cuối của bạn.

Gia tài của tôi không sụp đổ trong một khoảnh khắc. Nó tốc biến — biến mất nhanh đến mức tôi không kịp đau. Khi tôi nhận ra thì tài khoản đã trống trơn, nợ nần hiện ra rõ hơn cả gương mặt mình trong gương. Tôi bắt đầu sợ điện thoại reo, sợ tin nhắn ngân hàng, sợ cả những câu hỏi rất đời thường của vợ:
“Tháng này sao anh căng vậy?”

Tôi cáu gắt. Tôi im lặng. Tôi né tránh. Và tôi tiếp tục chơi — không phải để thắng, mà để không phải đối diện với sự thật rằng tôi đang thua cuộc đời.

Đến ngày vợ tôi phát hiện ra tất cả, cô ấy không la hét. Không đập đồ. Không khóc lóc thảm thiết. Cô ấy chỉ ngồi xuống, rất lâu, rồi hỏi tôi bằng giọng cạn khô:
“Anh còn coi đây là gia đình không?”

Tôi cúi đầu. Vì tôi biết, nếu ngẩng lên, tôi sẽ thấy trong mắt cô ấy không còn niềm tin — chỉ còn sự mệt mỏi của một người đã yêu nhầm chồng.

Ngày vợ bế con đi, tôi đứng giữa căn nhà mà mình từng nghĩ là thành quả của đời người. Bỗng nhiên nó rộng đến đáng sợ. Không tiếng con cười. Không mùi cơm nóng. Chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc như đang đếm ngược phần đời còn lại của tôi.

Lúc đó tôi mới hiểu:
Nhà cái không cướp của tôi tiền.
Nó cướp lòng tự trọng, trách nhiệm, và tư cách làm chồng, làm cha — những thứ tôi tự tay mang ra đặt cược.

Tôi trở thành kẻ trắng tay không phải vì thua cược.
Mà vì tôi đã chọn sai, quá lâu, và quá cố chấp.

Giờ đây, tôi không còn gì để mất nữa. Nhưng cái đau nhất không phải là số dư bằng không, mà là việc tôi biết: dù có kiếm lại được tiền, có những thứ vĩnh viễn không thể gỡ — tuổi thơ của con, sự tin tưởng của vợ, và hình ảnh một người đàn ông mà tôi từng nghĩ mình là.

Nếu ai đó đang đọc những dòng này và nghĩ: “Chắc mình kiểm soát được” — tôi đã từng nghĩ như thế.
Và tôi đang viết những dòng này với hai bàn tay trắng, giữa đống đổ nát mang tên lựa chọn sai lầm.

Chọn nhầm nhà cái — tưởng chỉ mất tiền.
Nhưng cái giá cuối cùng, là cả một cuộc đời.

==> Tôi viết lên đây là để cảnh tỉnh mọi người nên chọn đúng nhà cái uy tín đừng giống như tôi.
 
Cái gì mà gần tết nhứt tới nơi, đọc cái post này cái hết tâm trạng luôn á trời
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]