Drake1111
Active member
Thuế mà cứ đổi như đổi mood người yêu thì dân chỉ biết thở dài: “Thôi, các anh thu hộ luôn đi cho nhanh!”
Tôi nói thật chứ dân buôn nghe “bỏ thuế khoán, tính theo doanh thu thực” mà mặt tái như vừa nhìn thấy công an hỏi giấy tờ. Dân mình không phải sợ thuế, mà sợ phiền. Mà chính sách này thì đúng kiểu: “thuế một tí, thủ tục mười tạ”.
Dân buôn lẻ ngày bán được 200, hôm sau bán được 20. Tiền còn chưa kịp ấm tay đã hết, bảo họ ghi doanh thu chuẩn từng phút thì khác gì bảo người ta livestream thu ngân 24/7? Nói thật, chợ chứ không phải siêu máy tính. “Các anh tưởng bán hàng dễ lắm à? Tiền vào lúc nào bọn tôi còn chả nhớ, đòi báo từng đồng!”
Có bà bán rau còn không phân biệt nổi icon Zalo với Facebook, tự nhiên bắt cầm máy quẹt thẻ, in hóa đơn điện tử, export dữ liệu…
Đấy là buôn bán, không phải học nghề IT. Mấy ông nghĩ dân chợ rảnh thế à?
Nhiều hộ kinh doanh làm được bao nhiêu, ăn tiêu hết bấy nhiêu, tích đâu ra? Thuế khoán còn biết đường mà sống. Còn kiểu mới thì… hôm nào đông khách là hôm đó nghẹn họng vì sợ thuế nhảy.
Dân chợ không sợ đóng, chỉ sợ đang nghèo mà vẫn bị tính là giàu.
Bán hàng có ngày ế chỏng vó, có ngày khách đông do… trời đẹp. Doanh thu kiểu hên xui mà đòi kê khai chuẩn, nghe mà buồn cười. Dân nói đúng một câu:
“Các anh muốn số đẹp thì tự đi bán hàng một ngày cho biết!” đúng là “Bắt dân đen kê khai doanh thu – khác gì bảo người ta tự thú?”
Hôm trước nghe nói thế này, hôm sau đồn thế khác. Dân chợ thì sống bằng tin đồn, nhưng chính sách mà cũng như tin đồn thì chịu.
Đã đổi thì phải rõ ràng, chậm rãi, có hướng dẫn – chứ không phải thích là bấm nút.
Mẹ! Dân bán hàng không ngại thuế, dân chỉ ngại bị hành. Đừng bắt người ta ngày bán 12 tiếng, tối về ngồi tính sổ sách như kế toán trưởng. Thuế mà cứ đổi như đổi mood người yêu thì dân chỉ biết thở dài: “Thôi, các anh thu hộ luôn đi cho nhanh!”
Tôi nói thật chứ dân buôn nghe “bỏ thuế khoán, tính theo doanh thu thực” mà mặt tái như vừa nhìn thấy công an hỏi giấy tờ. Dân mình không phải sợ thuế, mà sợ phiền. Mà chính sách này thì đúng kiểu: “thuế một tí, thủ tục mười tạ”.
Dân buôn lẻ ngày bán được 200, hôm sau bán được 20. Tiền còn chưa kịp ấm tay đã hết, bảo họ ghi doanh thu chuẩn từng phút thì khác gì bảo người ta livestream thu ngân 24/7? Nói thật, chợ chứ không phải siêu máy tính. “Các anh tưởng bán hàng dễ lắm à? Tiền vào lúc nào bọn tôi còn chả nhớ, đòi báo từng đồng!”
Có bà bán rau còn không phân biệt nổi icon Zalo với Facebook, tự nhiên bắt cầm máy quẹt thẻ, in hóa đơn điện tử, export dữ liệu…
Đấy là buôn bán, không phải học nghề IT. Mấy ông nghĩ dân chợ rảnh thế à?
Nhiều hộ kinh doanh làm được bao nhiêu, ăn tiêu hết bấy nhiêu, tích đâu ra? Thuế khoán còn biết đường mà sống. Còn kiểu mới thì… hôm nào đông khách là hôm đó nghẹn họng vì sợ thuế nhảy.
Dân chợ không sợ đóng, chỉ sợ đang nghèo mà vẫn bị tính là giàu.
Bán hàng có ngày ế chỏng vó, có ngày khách đông do… trời đẹp. Doanh thu kiểu hên xui mà đòi kê khai chuẩn, nghe mà buồn cười. Dân nói đúng một câu:
“Các anh muốn số đẹp thì tự đi bán hàng một ngày cho biết!” đúng là “Bắt dân đen kê khai doanh thu – khác gì bảo người ta tự thú?”
Hôm trước nghe nói thế này, hôm sau đồn thế khác. Dân chợ thì sống bằng tin đồn, nhưng chính sách mà cũng như tin đồn thì chịu.
Đã đổi thì phải rõ ràng, chậm rãi, có hướng dẫn – chứ không phải thích là bấm nút.
Mẹ! Dân bán hàng không ngại thuế, dân chỉ ngại bị hành. Đừng bắt người ta ngày bán 12 tiếng, tối về ngồi tính sổ sách như kế toán trưởng. Thuế mà cứ đổi như đổi mood người yêu thì dân chỉ biết thở dài: “Thôi, các anh thu hộ luôn đi cho nhanh!”