Xem trận Việt Nam – Trung Quốc mà thật sự não lòng. Không phải buồn vì thua, mà buồn vì cảm giác bất lực kéo dài suốt 90 phút. Lối chơi rời rạc, thiếu ý tưởng, cầm bóng không chắc, phòng ngự thì dễ vỡ, còn tấn công gần như không tạo được áp lực rõ rệt. Nhìn bên kia, Trung Quốc không quá xuất sắc nhưng họ chơi kỷ luật, có bài và biết tận dụng sai lầm. Trong khi đó, Việt Nam vẫn loay hoay, chuyền hỏng nhiều, tâm lý nặng nề thấy rõ. Càng xem càng thấy hy vọng bị bào mòn từng chút một. Thật sự lo là chúng ta đang tụt lại, không chỉ so với khu vực mà cả chính mình của vài năm trước. Nếu không có thay đổi mạnh mẽ từ tư duy chiến thuật, đào tạo cầu thủ và cách dùng người, thì “xa bờ” không còn là câu nói cho vui nữa, mà là thực tế rất gần.