LÔ LÔ CHẢI - HÀ GIANG BẢN SẮC VIỆT NAM

Lượt xem: 814

Romeo33

Active member
LÔ LÔ CHẢI 🏘️⛰️
Tôi lên chiếc xe đêm từ sân bay Nội Bài ngay sau chuyến bay từ miền Nam , lòng bâng khuâng trước hành trình băng lên cực Bắc của tổ quốc, ngõ ngách nơi đồi núi và trời đất gặp nhau. Sau khi đến thành phố Hà Giang, chờ đợi tôi là thêm Hơn 100 km đường đèo từ trung tâm thành phố Hà Giang dẫn tôi đến bản nhỏ của người Lô Lô: bản Lô Lô Chải. nơi vừa được bình chọn “làng du lịch tốt nhất thế giới 2025”.​
Khi đến nơi thì trời đã tối. Trên vùng cao, mặt trời buông rất nhanh: khoảng 16 giờ hoặc 17 giờ là trời bắt đầu sẩm. Nhiệt độ đêm có lúc xuống tới khoảng 12 °C — không quen với gió núi, tôi khoác thêm áo và cảm nhận rõ hơi lạnh len vào từng thớ da. Ngôi làng hiện lên yên ắng, ánh đèn vàng rọi qua cửa gỗ, ấm áp giữa bốn bề sương mờ.​
Tôi ở tại một nhà nghỉ nhỏ, đối diện là gian hàng nhỏ của cô Xuyến — một người phụ nữ Lô Lô sống ở đây nhiều năm, từ thời chỉ có vài hộ dân, nay đã tận hưởng những chính sách phát triển nơi địa đầu Tổ quốc. Cô vừa nghỉ hưu theo đợt tinh giảm nhân sự mới đây, giờ quay về phụ giúp quán nước nhỏ trong làng. Khi tôi xuất hiện, cô đang loay hoay dọn dẹp hàng quán sau một ngày dài. Bỗng thấy tôi, cô mời vào ngồi uống một ấm trà nóng, hai cô cháu trò chuyện tới tận khuya. Một lần gặp gỡ đầu tiên mà đã cảm nhận rõ sự mến khách: ly trà phảng phất hương mật ong, khói tỏa nhẹ trong ánh đèn vàng lung linh.​
Qua câu chuyện với cô Xuyến, tôi biết rằng người Lô Lô ở đây hiện tại có khoảng 600 người với khoảng 150 hộ dân.​
Ngày hôm sau, trời còn sớm khi tôi hé cửa sổ, là tiếng rao bán của sạp hàng gần đó, mùi ngô nướng và khói bếp vương trong không khí lạnh. Cả bản vẫn còn chìm trong sương và ánh sáng yếu ớt của bình minh. Tôi theo cô bé Mỷ và Bích, hai cô gái trong quán nước, dẫn tôi đến từng nhà trong làng. Họ nở nụ cười, mời tôi ngồi bên bếp lửa, hỏi thăm từng người. Nhà nào cũng nồng nhiệt, một hơi ấm lạ giữa cái lạnh tê tái của núi rừng.​
Mỷ kể rằng cô mới lấy chồng ở đây, còn ham chơi và thường dẫn tôi đi gặp từng người làng. Hơn nữa, trong làng mọi người gần như có họ hàng với nhau, đời sống cộng đồng bền chặt: khi cần giúp nhau thì không đắn đo. Họ mặc trang phục dân tộc hàng ngày, áo được thêu hình tam giác (tượng trưng cho tổ tiên) và các họa hình thiên nhiên.​
Tôi nhìn thấy bình yên: sáng sớm, sương rơi lặng lẽ trên mái nhà, đàn dê nhẩn nha gặm cỏ, mùi ẩm và đất đá của vùng cao xen lẫn hơi ấm của bếp lửa và trà nóng. Họ vẫn còn khó khăn: đời sống thiếu thốn, đất đai khắc nghiệt, mùa nào cũng lo sương, rét và đường đến bản hiểm trở. Nhưng khi tôi hỏi về du lịch, họ nói rằng đã bắt đầu mở homestay, đan thổ cẩm, phụ giúp khách du lịch, và được các chính sách ưu tiên phát triển kinh tế vùng cao. Họ nói rằng họ biết ơn, về con đường mới mở, về khách đến thăm, về mỗi cái chai nước trà được bán. Và tôi cảm nhận rõ: tình yêu với mảnh đất cực Bắc này không phải do người ta chọn, mà do người ta chọn giữ.​
Từ giây phút đó, tôi chợt hiểu: chuyến đi không chỉ là đến “rất xa”, mà là về với một bản sắc, nơi mà mỗi ngày trôi qua vẫn là một lựa chọn yêu thương, giữa mây, gió và đá.​
IMG_8287.jpeg
IMG_8288.jpeg
IMG_8290.jpeg
IMG_8291.jpeg
 
Cảnh đẹp thế k biết khi nào mới có cơ hội đến đây để trải nghiệm vì nghèo quá huhu
 
Đã có dịp ghé thăm nay đây. Lô Lô Chải nằm nép mình bên triền núi Lũng Cú, nơi buổi sớm mây trắng khẽ trôi qua những mái nhà trình tường mộc mạc. Bản nhỏ như một nốt lặng bình yên giữa cao nguyên đá, nơi tiếng gió khe khẽ lùa qua vạt ngô non và nắng thu trải vàng lên lối đất quanh co. Người Lô Lô Chải đón khách bằng nụ cười hiền, bằng chén trà ngô ấm tay và bằng cả sự chân tình của núi rừng. Trang phục của họ rực rỡ như những mảnh cầu vồng ghép lại, bước đi trên con đường đá như mang theo sắc màu của đất trời. Tiếng trống đồng vang lên trong những ngày lễ hội, lúc trầm lúc bổng, nghe như nhịp đập của núi, như lời thì thầm của bao đời tổ tiên gửi lại. Khi chiều buông, khói bếp bảng lảng từ mỗi mái nhà, quyện cùng mùi ngô nướng thơm lừng. Lô Lô Chải lúc ấy đẹp đến dịu dàng, khiến người lữ khách chỉ muốn dừng chân lâu hơn một chút để lắng nghe hơi thở của vùng biên viễn – nơi sự bình yên hiện ra từ những điều giản dị nhất.
 
đã được đặt chân đến đây, mong sau này vẫn còn cơ hội quay lại lần 2, khung cảnh vẫn giữ nguyên
 
Nếu bạn đến hà giang chơi, thì bạn nhất định phải đến ngôi làng lô lô chải này để trải nghiệm văn hoá, ẩm thực, cảnh sắc thiên nhiên và con người nơi đây. Ấn tượng của mình về lô lô chải là sự tinh tế và khéo léo trong thiết kế, cũng như sự gắn kết với văn hóa truyền thống của các dân tộc thiểu số. Lô lô chải không chỉ là một đồ dùng hàng ngày, mà còn là một biểu tượng của sự tự hào và văn hóa của người dân tộc thiểu số
 
Lô lô chải một ngôi làng thơ mộng đầy màu sắc, hội tụ tinh hoa văn hoá và bản sắc dân tộc đậm nét, nếu có cơ hội mình vẫn sẽ đến đây một lần nữa
 
Nge thui là đã hạo hực muốn được 1 lần đật chân đến nơi này rồi, eo ơi, năm 12 tháng lo đi làm kiếm cơm lo gd nhỏ có đau mà đi du lịch, ước mơ nhỏ nhoi được 1 lần đi đến đay , cảnh đẹp và người cug đẹp
 
Theo thông tin em biết.Làng lô lô chải là làng du lịch đẹp nhất Hà Giang, em từng đi 1 lần. Hứa với bản thân sẽ quay lại tháng 12 này.Mùa hoa đào nở quanh các ngõ đường.chill hết nói
 
mấy nay lướt tiktok thấy nhiều người rewiew về Lô Lô Chải, đúng là xứng đáng lọt top Làng Du lịch tốt nhất thế giới. Cũng ao ướt để có dịp được đặt chân tới đây 1 lần. Tuyệt vời
 
Thấy nhiều người kêu đi hàng Giang tháng 11 thời tiết dễ chịu và rất nhiều cảnh đẹp . Mong rằng sắp tới sẽ có dịp trải nghiệm
 
Đẹp quá nhỉ, cho em xin ít review nơi này với mọi người, muốn trải nghiệm lần cho biết vùng núi như thế nào
 
Nếu bạn đến hà giang chơi, thì bạn nhất định phải đến ngôi làng lô lô chải này để trải nghiệm văn hoá, ẩm thực, cảnh sắc thiên nhiên và con người nơi đây. Thật tuyệt
 
Cảnh đẹp đơn sơ, những ngôi nhà mộc mạc giản dị đúng chất ngày xưa, có cơ hội tôi sẽ ghé thăm nơi đây, nhìn mê quá rồi.
 
Nếu bạn đến hà giang chơi, thì bạn nhất định phải đến ngôi làng lô lô để trải nghiệm ẩm thực văn hoá nơi đây.
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]